Vì công việc của tôi hay phải về muộn, tôi bàn với chồng thuê gia sư về dạy kèm cho Bông vào các buổi chiều. Người được chọn là Lan – một sinh viên năm cuối, có khuôn mặt ngây thơ, hiền lành và giọng nói nhẹ nhàng như ʀóᴛ ᴍậᴛ vào tai. Lan rất được lòng con gái tôi, và thú thật, tôi cũng quý ᴄᴏɴ ʙé vì sự lễ phép. Nhiều hôm thấy Lan dạy muộn, tôi còn bảo chồng lấy xe đưa em về cho an toàn.
Hôm đó, cơn đᴀᴜ ɴửᴀ đầᴜ ʜàɴʜ ʜạ khiến tôi không thể tập trung làm việc. Dù đang dở dang dự án, tôi quyết định xin về sớm nghỉ ngơi. Đồng hồ chỉ 3 giờ chiều, trời nắng chang chang. Về đến nhà, tôi thấy cổng khép hờ. Nghĩ bụng chắc chồng ở nhà nên tôi không bấm chuông mà tự đẩy cổng dắt xe vào.
Vừa bước vào sân, ʙé Bông đang ngồi chơi đồ hàng một mình ở góc vườn liền chạy ùa ra đón mẹ. Con bé ᴍồ ʜôɪ ɴʜễ ɴʜạɪ, nhưng khuôn mặt lại có vẻ ʙí xị. Tôi lau mồ hôi cho con, ngạc nhiên hỏi: “Sao Bông lại chơi ngoài này một mình giữa trời nắng thế này? Cô Lan chưa đến dạy con học à?”
Con gái tôi ngước đôi mắt ᴛʀòɴ xᴏᴇ, ɴɢâʏ ᴛʜơ rỉ tai tôi nói nhỏ: “Mẹ ơi, cô Lan đến lâu rồi ạ. Nhưng hôm nay bố bảo bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ. Bố bảo con ra sân chơi, ᴄấᴍ được vào phòng ʟàᴍ ᴘʜɪềɴ. Mà hơn cả tiếng rồi chưa thấy cô ra, con ɴóɴɢ ǫᴜá mẹ ơi…”
Câu nói ɴɢâʏ ɴɢô của ᴄᴏɴ ᴛʀẻ như một gáo ɴướᴄ sôɪ ᴅộɪ ᴛʜẳɴɢ vào người tôi. Tôi ch-ết đứng, tay chân ʙủɴ ʀủɴ, túi xách trên vai rơi bịch xuống đất. “Tập thể dục?”
– Hai từ ấy vang lên trong đầu tôi đầy ᴍỉᴀ ᴍᴀɪ. Giữa 3 giờ chiều, trong phòng kín, một người đàn ông và một cô gái ᴛʀẻ “ᴛậᴘ ᴛʜể ᴅụᴄ” gì mà cả tiếng đồng hồ không ra?
Tôi cố giữ bình tĩnh, bảo con gái vào phòng khách ngồi bật tivi xem hoạt hình và dặn con tuyệt đối không được gây tiếng động. Sau đó, tôi đã…
Sau khi dặn con gái ngồi yên ở phòng khách, trái tim tôi thắt lại từng cơn, nhưng lý trí mách bảo không được đánh ghen theo kiểu tầm thường. Tôi không xông vào phòng gào thét, vì tôi không muốn con gái mình phải chứng kiến cảnh tượng dơ bẩn đó.
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra và bắt đầu thực hiện “màn kịch” của mình:
1. Cuộc gọi “hỏi thăm” đầy ẩn ý
Tôi đứng ngay sát cửa phòng ngủ, nơi những tiếng cười đùa và âm thanh lạ vẫn chưa dứt. Tôi bấm loa ngoài, gọi thẳng vào máy chồng. Bên trong, tiếng chuông vang lên cắt ngang không gian. Sau một hồi lúng túng, anh ta mới bắt máy, giọng hổn hển: — “Alo… vợ à? Sao em gọi giờ này? Anh đang… đang tập gym trong phòng cho khỏe người.”
Tôi mỉm cười cay đắng, đáp bằng giọng ngọt ngào nhất: — “Thế hả anh? Em cũng đang thấy hơi mệt nên gọi bảo anh chiều nay đưa cả nhà đi ăn. À, em vừa đặt một đơn hàng điện lạnh trị giá 20 triệu, thợ đang đến cổng rồi, anh ra mở cửa nhận hàng giúp em nhé. Em bận họp không về được.”
2. Sự xuất hiện của “nhân chứng” bất đắc dĩ
Thực tế, không có đơn hàng nào cả. Tôi đã gọi điện cho bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ của cô gia sư Lan (tôi vốn có số từ lúc làm hợp đồng) với lý do: “Hôm nay nhà con có tiệc mừng Bông học giỏi, mời hai bác qua chung vui bất ngờ”.
Chỉ 15 phút sau, bốn vị phụ huynh đã có mặt đông đủ trước cổng. Tôi đón họ vào bằng vẻ mặt hốt hoảng: — “Chết rồi các bác ơi, con thấy cổng mở mà vào nhà gọi mãi không ai thưa, chỉ nghe tiếng hét trong phòng ngủ của chồng con. Hay là có trộm vào nhà hành hung anh ấy và cái Lan?”
3. Cái kết “thê thảm” cho kẻ phản bội
Cả bốn người già nghe thấy thế thì hoảng loạn, cùng tôi lao lên lầu. Bố chồng tôi vốn nóng tính, ông đạp mạnh cánh cửa phòng ngủ không khóa trong vì họ tưởng tôi không về.
Rầm!
Cánh cửa mở toang. Cảnh tượng hiện ra khiến mẹ Lan ngất xỉu tại chỗ, còn bố chồng tôi thì run rẩy vì nhục nhã. Chồng tôi và cô gia sư “ngây thơ” đang trong tình trạng không mảnh vải che thân, mặt cắt không còn giọt máu.
Tôi không chửi bới một câu nào, chỉ bình thản giơ điện thoại lên chụp lại toàn bộ khung cảnh đó rồi quay sang bảo bố mẹ chồng: — “Thưa bố mẹ, anh ấy bận ‘tập thể dục’ đến mức để con gái phơi nắng ngoài vườn. Đơn ly hôn con sẽ gửi vào sáng mai. Còn Lan, tiền lương tháng này chị sẽ gửi thẳng vào viện phí cho mẹ em vì cú sốc này nhé.”
Chồng tôi: Bị bố đẻ từ mặt, đuổi ra khỏi nhà ngay lập tức. Công ty anh ta đang làm việc cũng nhận được “món quà” là những bức ảnh tôi chụp, khiến sự nghiệp gầy dựng bao năm tan thành mây khói.
Cô gia sư: Bị trường đại học kỷ luật vì vi phạm đạo đức, gia đình ở quê không dám ngẩng mặt nhìn hàng xóm.
Tôi dắt bé Bông ra xe, điềm nhiên lái đi. Đàn ông có thể sai, nhưng phản bội ngay trước mặt con trẻ thì không bao giờ có cơ hội nhận được sự tha thứ. Kịch hay đã hạ màn, và tôi là người nắm giữ kịch bản cuối cùng.









