Chồng cứ đi công tác về là lại thấy vợ cặm cụi giặt ga giường, anh l-/én lắ-p ca;/m trong phòng ngủ thì bẽ bàng phát hiện ra mỗi tối…
Từ ngày được thăng chức, chồng cô – anh Hưng – thường xuyên phải đi công tác. Ban đầu là vài ngày, sau dần là cả tuần, thậm chí nửa tháng. Cô vợ trẻ tên Lan vẫn luôn tiễn chồng bằng nụ cười nhẹ và cái ôm dịu dàng nơi hiên nhà, chẳng bao giờ than phiền. Nhưng có một điều khiến Hưng dần thấy bất an…
Lần nào trở về, anh cũng thấy vợ đang lúi húi giặt ga giường, dù giường trông vẫn phẳng phiu, thơm tho. Mỗi lần hỏi, cô chỉ bảo:
“Em khó ngủ nên hay thay ga cho dễ chịu, với lại ga hơi… bẩ-n.”
B;ẩ/n? Anh nhớ rõ mình đâu có nằm trên đó suốt một tuần. Vậy thì ai?
Sự ng-hi ng-ờ dần lớn lên. Đêm nọ, anh giả vờ ngủ rồi âm thầm lắp một chiếc ca-mera nhỏ trên kệ sách, quay thẳng vào giường. Anh bảo với vợ rằng lần này anh sẽ đi công tác tận 10 ngày, nhưng thật ra, chỉ rời nhà một đêm rồi quay lại, lặng lẽ trốn trong phòng trọ gần đó để theo dõi mọi thứ qua điện thoại.
Đêm thứ hai, anh mở camera lên xem, tay run run.
22h30. Căn phòng tối om. Rồi… cánh cửa phòng ngủ mở khẽ..
Cánh cửa phòng ngủ mở khẽ, nhưng người bước vào không phải là một gã đàn ông lạ mặt như Hưng vẫn lo sợ trong cơn ghen tuông mù quáng.
Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, Hưng lặng người khi thấy Lan bước vào, trên tay bế một đứa nhỏ chừng 4-5 tuổi. Đó là cu Bo, con trai của người chị dâu quá cố bên nhà ngoại Lan. Kể từ ngày mẹ mất, bố đi biền biệt, thằng bé trở nên lầm lì và mắc chứng đái dầm tâm lý do sang chấn tình cảm.
Hưng bàng hoàng theo dõi qua màn hình điện thoại. Lan nhẹ nhàng đặt thằng bé xuống giường, vỗ về nó ngủ. Đến nửa đêm, cu Bo giật mình khóc thét vì ác mộng, rồi lại lặp lại chuyện cũ – ga giường ướt đẫm. Thay vì gắt gỏng, Lan kiên nhẫn bế cháu dậy, thay quần áo sạch, rồi lúi húi tự tay dùng khăn thấm, dọn dẹp đống đổ nát trên giường để thằng bé không thấy tự ti.
Hóa ra, Lan giấu Hưng vì biết anh vốn là người ưa sạch sẽ, lại đang áp lực công việc thăng tiến, cô không muốn anh phải bận lòng hay khó chịu vì chuyện của đứa cháu tội nghiệp. Những “vết bẩn” mà cô nói, thực chất là sự hy sinh thầm lặng và tình thương bao la mà cô dành cho một đứa trẻ mồ côi.
Sự thật đằng sau những tấm ga giường
| Thời điểm | Hành động của Lan | Lý do thực sự |
| Lúc Hưng đi vắng | Đón cu Bo về chăm sóc. | Giúp cháu vượt qua cú sốc mất mẹ. |
| Mỗi đêm | Thức trắng thay đồ, dọn dẹp. | Cu Bo mắc chứng đái dầm do tâm lý bất ổn. |
| Khi Hưng về | Cặm cụi giặt ga ngoài sân. | Xóa dấu vết để chồng không phải lo nghĩ hay khó chịu. |
Hưng tắt điện thoại, lồng ngực thắt lại vì hối hận. Anh đã nghi ngờ người vợ tần tảo của mình bằng những suy nghĩ tầm thường nhất, trong khi cô ấy đang gồng gánh cả một bầu trời trách nhiệm và yêu thương.
Ngay trong đêm đó, Hưng rời khỏi phòng trọ, chạy thẳng về nhà. Không phải để “bắt quả tang”, mà để ôm lấy người vợ hiền và nói một lời xin lỗi muộn màng. Anh hiểu rằng, từ nay về sau, những tấm ga giường kia không cần Lan phải giặt một mình nữa.











