4 năm làm mẹ đơn thân, ngày gặp lại kẻ b:ội b:ạc trong bộ vest chú rể, tôi đã thay con g:ái đòi lại công bằng theo cách không thể ng:ờ…

Thấm thoát đã 4 năm trôi qua. Phương đứng trước gương, chỉnh lại tà váy màu kem trang nhã. Trong gương là một người phụ nữ 25t, mặn mà, sắc sảo và đáy mắt đã thôi gợn sóng những nỗi buồn cũ. B/é Bống – con gái cô – đang chạy lăng xăng quanh chân mẹ, miệng bi bô khen: “Mẹ Phương đẹp nhất!”. Phương mỉm cười, hôn lên trán con. Để có được nụ cười bình thản ngày hôm nay, cô đã phải đi qua một vùng trời giông bão.

Năm 21t, Phương yêu bằng tất cả sự ngây thơ của tuổi trẻ. Rồi cô có b/ầu. Gã đàn ông ấy – người từng thề non hẹn biển – đã biến mất không một dấu vết ngay khi nhìn thấy chiếc que th/ử th/ai h/ai vạ/ch. Hắn chặn số, chuyển trọ, nghỉ việc, bốc hơi khỏi thế giới của cô sạch sẽ đến mức tàn nhẫn. Phương đã khóc cạn nước mắt, từng định buông xuôi, nhưng tiếng ti/m th//ai đập mạnh mẽ đã giữ cô lại. Cô chấp nhận làm mẹ đơn thân, nuốt nước mắt vào trong để nuôi con lớn khôn.

Hôm nay, Lan – cô bạn thân cứ nằng nặc kéo Phương đi dự đám cưới một người quen sơ sơ của Lan. – Đi đi mày, ở nhà mãi làm gì. Nghe nói chú rể là đại gia bất động sản, tiệc cưới sang chảnh lắm, coi như mình đi ăn ngon, mặc đẹp xả stress. Nể bạn, Phương gật đầu. Cô đâu ngờ, cái gật đầu ấy lại dẫn cô đến một màn kịch trớ trêu nhất của cuộc đời.

Trung tâm tiệc cưới lộng lẫy với hoa tươi ngập lối và ánh đèn pha lê rực rỡ. Phương chọn một góc bàn khuất, nhâm nhi ly nước cam và nhìn lên sân khấu. Tiếng nhạc du dương nổi lên, MC dõng dạc hô vang tên cô dâu chú rể. – Và xin quý vị hãy dành tràng pháo tay nồng nhiệt nhất chào đón chú rể Minh Kiên và cô dâu Thu Thảo!

Cánh cửa lớn mở ra. Chú rể bước vào trong bộ vest trắng lịch lãm, tay cầm bó hoa hồng, nụ cười tỏa nắng vẫy chào quan khách. Phương đang đưa ly nước lên môi bỗng khựng lại. Ly nước trên tay cô rơi xuống bàn, nước bắn tung tóe….

Đó chính là hắn. Khuôn mặt ấy, nụ cười giả tạo ấy, dù có đắp lên mình bộ vest hàng hiệu trị giá cả trăm triệu đồng thì Phương vẫn nhận ra tay khốn nạn đã bỏ rơi mẹ con cô trong căn phòng trọ rách nát 4 năm trước.

Minh Kiên đang dắt tay cô dâu – con gái duy nhất của một đại gia khét tiếng ngành xây dựng – tiến vào lễ đường. Hắn hãnh diện như một ông hoàng, không hề biết rằng ở góc tối kia, đôi mắt Phương đang rực lửa.

Lan nhìn sắc mặt bạn, hoảng hốt: “Phương, mày sao thế? Quen chú rể à?”

Phương không đáp. Cô hít một hơi thật sâu, lấy lại sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô cúi xuống nói nhỏ với bé Bống: “Con gái, lát nữa chú kia có hỏi, con cứ gọi ‘Ba’ thật to nhé. Mẹ con mình đi đòi quà cho con.”

Khi nghi thức trao nhẫn sắp diễn ra, không gian đang chìm trong sự xúc động của quan khách, Phương thong dong dắt tay bé Bống tiến thẳng lên sân khấu. Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ vang lên đều đặn, thu hút mọi ánh nhìn.

Kiên đang tươi cười định đeo nhẫn cho cô dâu thì khựng lại. Khi nhìn thấy Phương, sắc mặt hắn từ hồng hào chuyển sang tái mét, rồi cắt không còn giọt máu. Hắn lắp bắp: “Cô… cô làm gì ở đây?”

Phương mỉm cười rạng rỡ, giọng cô vang rõ qua chiếc micro đặt gần đó:

— “Chúc mừng anh Kiên nhé! 4 năm không gặp, anh đổi tên đổi họ, đổi luôn cả tư cách đạo đức để làm rể nhà giàu cơ à? Tôi không đến phá đám, tôi chỉ đưa con gái đến chào ba nó một tiếng trước khi anh chính thức có gia đình mới.”

Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Quan khách xì xào, bố mẹ cô dâu đứng bật dậy với khuôn mặt tím tái vì giận dữ. Cô dâu Thu Thảo run rẩy nhìn chồng sắp cưới: “Anh Kiên… chuyện này là sao? Đứa bé này là ai?”

Kiên cuống cuồng quát lớn: “Bảo vệ đâu? Đuổi người phụ nữ điên này ra ngoài! Tôi không quen cô ta!”

Phương vẫn bình thản. Cô không hề khóc lóc hay gào thét. Cô chậm rãi lấy từ trong túi xách ra một tập giấy tờ được ép plastic cẩn thận:

— “Anh không quen tôi, nhưng tờ giấy xét nghiệm ADN này và bệnh án thai sản mang tên anh cách đây 4 năm thì không biết nói dối. Anh chạy trốn trách nhiệm với một đứa trẻ, nhưng anh không chạy trốn được sự thật đâu. À, suýt nữa tôi quên…”

Phương quay sang phía bố mẹ cô dâu, cúi chào lễ phép:

— “Thưa bác, cháu chỉ muốn nhắc bác một chuyện. Người đàn ông này 4 năm trước đã lừa tiền của cháu để cá độ bóng đá rồi bỏ trốn khi cháu mang bầu. Một kẻ sẵn sàng bỏ rơi giọt máu của mình để đi đào mỏ, liệu có xứng đáng làm con rể bác không?”

Bé Bống ngây thơ, thấy mẹ chỉ vào Kiên thì gọi lớn: “Ba ơi! Ba là ba của con đúng không?”

Tiếng gọi ấy như một cái tát trời giáng vào danh dự của Kiên. Bố cô dâu bước lên, giật lấy tập tài liệu trên tay Phương. Sau khi liếc qua, ông không nói một lời, vung tay tát thẳng vào mặt Kiên một cú nảy lửa khiến hắn ngã nhào xuống sàn sân khấu lộng lẫy.

“Hủy hôn! Đuổi cổ thằng khốn này ra khỏi đây cho tôi!” — Tiếng gầm của vị đại gia vang dội.

Đám cưới biến thành một bãi chiến trường của những lời chửi rủa và sự nhục nhã dành cho kẻ bội bạc. Kiên bị bảo vệ lôi đi trong sự ê chề, bộ vest trắng giờ đây lấm lem và rách mướp.

Phương dắt tay con gái bước ra khỏi trung tâm tiệc cưới. Gió đêm mơn man thổi qua mái tóc, cô cảm thấy nhẹ lòng đến lạ kỳ. Cô không cần tiền của hắn, cũng chẳng cần hắn quay lại. Cô chỉ cần cho con gái thấy rằng, mẹ của nó đủ mạnh mẽ để bảo vệ danh dự của hai mẹ con.

4 năm trước cô đã khóc vì hắn, nhưng hôm nay, cô mỉm cười vì chính mình. Công bằng không tự nhiên đến, mà do chính cô cầm lấy.