Với thu nhập 50 triệu/tháng, tôi dồn hết cho gia đình nhỏ, nhưng chính lời nói của vợ đã khiến tôi thức tỉnh. Tôi quyết L//Y HÔN ngay lập tức vì câu nói lạnh lù//ng của vợ lúc mẹ chồng ốm…

Với thu nhập 50 triệu/tháng, tôi dồn hết cho gia đình nhỏ, nhưng chính lời nói của vợ đã khiến tôi thức tỉnh. Tôi quyết L//Y HÔN ngay lập tức vì câu nói lạnh lù//ng của vợ lúc mẹ chồng ốm…

“Anh về rồi đấy à? Mùi mồ h:ôi ch:ua lo:ét. Anh vừa đi đâu về?”

Giọng nói lạnh tanh của Thảo, vợ anh, vang lên ngay khi Khánh vừa bước chân qua ngưỡng cửa. Anh mệt mỏi buông chiếc cặp xách xuống, hơi thở phả ra nặng nhọc. Mùi thuốc sát trùng, mùi ẩ:m m:ốc cũ kỹ của căn nhà trọ thuê cho mẹ anh, nó bám chặt lấy anh suốt mấy tiếng đồng hồ.

“Anh… anh vừa ở chỗ mẹ về,” Khánh đáp, giọng khàn đặc. “Hôm nay mẹ s:ốt cao, bác sĩ bảo phải theo dõi sát. Anh phải ở lại đến khi bà ổn hơn.”

Thảo đảo mắt, một cử chỉ đầy vẻ mi:ệt th:ị mà Khánh đã quá quen thuộc. Cô ta đưa tay lên bịt mũi, khẽ nhếch mép.

“Mẹ anh thì lúc nào chẳng ốm. Hết đau lưng lại đau đầu. Bao nhiêu tiền đổ vào cái thùng không đáy đó rồi? Anh có thấy chán không? Mà này, anh đừng mang mấy cái mùi ki:nh t:ở:m đó vào nhà nữa. Tôi phải xịt bao nhiêu chai nước hoa để khử đây?”

Khánh siết chặt tay. 50 triệu đồng một tháng. Con số này là mồ hôi, là nước mắt, là những đêm thức trắng của anh. Anh có thể lo cho Thảo cuộc sống nhung lụa, cho con gái nhỏ học trường quốc tế, nhưng một xu dính túi anh cũng không dám gửi về quê cho bố mẹ. Tất cả chỉ để đổi lấy sự bình yên giả tạo này, đổi lấy cái gọi là “tổ ấm” mà anh đang cố xây đắp. Anh đã cắn răng chịu đựng những lời c:a:y nghi:ệ:t của vợ, vì anh tin rằng, cô ấy là người phụ nữ của đời anh, là mẹ của con gái anh.

“Anh biết em không thoải mái,” Khánh cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, dù trong lòng l:ử:a đang ch:á:y. “Nhưng đó là mẹ anh. Bà già yếu rồi. Anh làm sao có thể bỏ mặc bà được?”

Thảo bật cười khanh khách, một tiếng cười ch:ói t:ai, đầy vẻ ch:â:m bi:ế:m.

“Bỏ mặc? Anh có thấy anh đang nuôi cả cái đống gánh nặng đó không? Nuôi ở xa, thuê nhà trọ, thuê người chăm, rồi viện phí. Anh có biết tiền sữa, tiền học của con tốn bao nhiêu không? Anh cứ vung tay như vậy, đến khi con cần, lấy gì ra lo? Hay anh định để con gái anh phải đi nhặt nhạnh từng đồng lẻ như cái lũ nhà quê dưới quê anh?”

Cả người Khánh run lên. Cả cái mác “nhà quê” và sự ám chỉ vô ơn của Thảo như một nh:á:t d:a:o xo:á:y s:â:u vào vết thương lòng của anh. Anh đứng sững giữa phòng khách sang trọng, ánh mắt nhìn thẳng vào vẻ mặt kênh kiệu của vợ, nhận ra một điều kh:ủ:ng khi:ế:p: người phụ nữ này đã thay đổi, hoặc bản chất của cô ta đã bị tiền bạc phơi bày ra ánh sáng.

“Em đừng nói những lời đó nữa,” anh rít lên, cố gắng kìm nén sự ph:ẫ:n n:ộ đang trào dâng. “Mẹ đã nuôi anh khôn lớn. Anh có ngày hôm nay là nhờ bà. Anh không thể… không thể làm đứa con bất hiếu được.”

“Bất hiếu?” Thảo nhún vai, điềm nhiên lấy chiếc túi hàng hiệu. “Anh có hiểu ai mới là người cần anh chăm sóc không? Là tôi! Là con gái anh! Anh cứ thử không đưa đủ tiền chi tiêu xem, xem cái gia đình này có còn yên ấm không. Anh cứ chạy theo cái bóng quá khứ đó đi, rồi một ngày nào đó anh sẽ mất tất cả, và lúc đó, đừng hối hận!”

Khánh đứng lặng giữa căn phòng khách lung linh ánh đèn pha lê, nhưng trong lòng anh, một sự sụp đổ kinh thiên động địa vừa diễn ra. 50 triệu mỗi tháng, anh không dám mua một chiếc áo mới, không dám ăn một bữa trưa tử tế, chỉ để đổi lấy sự khinh miệt dành cho đấng sinh thành từ chính người vợ mình đầu ấp tay gối.

Đúng lúc đó, điện thoại Khánh đổ chuông. Là chị dâu ở quê gọi lên, giọng hớt hải: “Khánh ơi, mẹ vừa tỉnh lại, bà cứ thào thào hỏi mày đã ăn cơm chưa, hỏi mày đi làm có mệt không… Bà dặn chị đừng gọi cho mày vì sợ mày lo mà hỏng việc công ty…”

Khánh nghe mà tim thắt lại. Một người mẹ đang cận kề cái ch-ết vẫn chỉ lo con trai mình mệt, còn người vợ hưởng thụ trên mồ hôi của anh lại coi mẹ anh là “thùng không đáy”.

Anh chậm rãi ngước mắt lên, nhìn Thảo đang thản nhiên soi gương dặm lại son môi. Anh hỏi nhẹ nhàng, một sự nhẹ nhàng đáng sợ: “Thảo này, nếu một ngày tôi không còn làm ra 50 triệu nữa, mà là 0 đồng, và tôi cũng ốm nằm đó như mẹ tôi… em sẽ làm gì?”

Thảo dừng tay, quay lại nhìn anh bằng ánh mắt lạ lẫm rồi phán một câu xanh rờn, lạnh lùng đến tột cùng: “Thì anh cứ nhìn gương mẹ anh đấy. Một người già không có tiền, không có giá trị thì chỉ là gánh nặng thôi. Anh định để tôi phải hầu hạ cả anh nữa à? Đừng có viển vông, sống thực tế đi!”

Cái “thực tế” của Thảo chính là nhát dao cuối cùng chặt đứt sợi dây kiên trì của Khánh. Anh bật cười, một điệu cười xót xa nhưng đầy quyết đoán. Anh bước tới bàn làm việc, rút ra một tờ giấy trắng và đặt bút ký ngay lập tức.

“Anh làm cái gì vậy?” Thảo nhíu mày.

“Đơn ly hôn,” Khánh đáp gọn lỏn. “Em nói đúng, chúng ta nên sống thực tế. Thực tế là tôi đã nuôi ong tay áo quá lâu rồi. Căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi, tôi cho em 24 giờ để dọn đồ. Từ tháng sau, số tiền 50 triệu đó sẽ được dùng để báo hiếu mẹ tôi, còn em… hãy đi tìm một cái ‘mỏ’ khác không có ‘gánh nặng’ mà đào.”

Thảo sững sờ, chiếc son trên tay rơi xuống sàn vỡ vụn. Cô ta gào lên, đem đứa con ra đe dọa, đem danh dự ra nhiếc móc, nhưng Khánh đã không còn nghe thấy gì nữa. Anh thu dọn vài bộ quần áo đơn giản, bước ra khỏi cửa mà không một lần ngoảnh lại.

Đêm đó, Khánh ngồi bên giường bệnh của mẹ, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà. Mùi thuốc sát trùng vẫn còn đó, nhưng anh không còn thấy khó chịu. Anh nhận ra rằng, tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng lương tri và đạo hiếu một khi mất đi thì cả đời này anh sẽ sống trong cảnh mục rỗng.

Sự “thức tỉnh” này cay đắng, nhưng nó đã cứu rỗi cuộc đời anh khỏi một vũng lầy của sự vô ơn.

Thông điệp: Một người vợ không biết kính trọng cha mẹ chồng thì cũng sẽ không bao giờ thực lòng yêu thương chồng. Đừng bao giờ nhân danh “tổ ấm” để dung túng cho sự bất hiếu.