Đến chơi nhà con rể mà thấy bà thông gia làm quần quật như giúp việc, con gái thì ngồi chơi khiến tôi cực kỳ xấu hổ

Đ𝐞̂́𝐧 𝐜𝐡𝐨̛𝐢 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐨𝐧 𝐫:𝐞̂̉ 𝐦𝐚̀ 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐛𝐚̀ 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚 𝐥𝐚̀𝐦 𝐪𝐮:𝐚̂̀𝐧 𝐪𝐮:𝐚̣̂𝐭 𝐧𝐡𝐮̛ 𝐠𝐢𝐮́𝐩 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜, 𝐜𝐨𝐧 𝐠𝐚́𝐢 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐧𝐠𝐨̂̀𝐢 𝐦𝐚́𝐭, 𝐚̆𝐧 𝐯𝐚̣̆𝐭 đ𝐮̉ 𝐭𝐡𝐮̛́, 𝐜𝐨̀𝐧 𝐧𝐨́𝐢 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐭𝐨̂𝐢 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐜𝐚̂𝐮 𝐜𝐮̛̣𝐜 𝐤𝐲̀ 𝐱:𝐚̂́𝐮 𝐡:𝐨̂̉….
Tôi chưa từng nghĩ, có một ngày mình phải đứng trước cửa nhà con gái… mà không dám bước vào.

Không phải vì xa lạ.

Mà vì… sợ nhìn thấy sự thật.

Con gái tôi – Thảo – là đứa tôi thương nhất trong ba đứa con.

Từ nhỏ, nó đã lanh lợi, khéo ăn khéo nói. Nhà nghèo, tôi luôn cố gắng dành cho nó những gì tốt nhất có thể. Nó học giỏi, lên thành phố học đại học, rồi ở lại làm việc.

Ngày nó báo có người yêu, tôi mừng.

Ngày nó dẫn về ra mắt, tôi lại lo.

Chàng trai đó – Quang – trông hiền, ít nói, gia đình ở thành phố, có nhà riêng, điều kiện ổn định. So với nhà tôi, rõ ràng là “trên cơ”.

Tôi biết thân biết phận, nên khi gặp nhà trai, tôi luôn giữ ý, nói năng nhỏ nhẹ.

Mẹ của Quang – bà Liên – là người phụ nữ sắc sảo. Bà nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì luôn như đang cân đo từng câu chữ.

“Con gái bác… trông cũng nhanh nhẹn.”

Câu nói nghe qua tưởng khen, nhưng tôi hiểu… đó không phải là sự hài lòng.

Đám cưới diễn ra suôn sẻ.

Tôi thở phào khi thấy con gái mình bước lên xe hoa.

Tôi nghĩ, chỉ cần nó hạnh phúc… là đủ.

Tôi đã tự an ủi mình như vậy.

Sau cưới, Thảo ít về nhà hơn.

Ban đầu là bận.

Sau là… bận mãi.

Tôi gọi điện, nó vẫn nghe, vẫn nói chuyện, nhưng luôn vội vàng.

“Mẹ ơi, con đang nấu ăn…”

“Mẹ ơi, con đang đi làm…”

“Mẹ ơi, để hôm khác con gọi lại…”

Tôi hiểu, con gái có gia đình rồi, không thể như trước.

Nhưng trong lòng vẫn có chút… trống trải.

Một ngày, tôi nhận được cuộc gọi từ một người mà tôi không ngờ tới.

Là bà Liên.

“Bác rảnh không? Qua nhà tôi chơi.”

Giọng bà nhẹ, nhưng có gì đó… khiến tôi không từ chối được.

Tôi chuẩn bị ít quà quê, rồi bắt xe lên thành phố.

Đứng trước căn nhà lớn của con gái, tôi vừa mừng, vừa lo.

Tôi bấm chuông.

Một lúc sau, cửa mở.

Người mở cửa… không phải Thảo.

Mà là một người phụ nữ lớn tuổi.

Gầy, tóc bạc, mặc bộ đồ cũ.

Bà nhìn tôi, ánh mắt hiền nhưng mệt mỏi.

“Chị tìm ai?”

“Tôi… tôi là mẹ của Thảo.”

Bà giật mình:

“À… mời chị vào…”

Tôi bước vào.

Chưa kịp hỏi gì, tôi đã nghe thấy tiếng con gái mình từ trong phòng khách:

“Mẹ ơi, ai vậy?”

Tôi quay lại.

Thảo bước ra.

Ăn mặc đẹp, tay cầm điện thoại, miệng còn đang nhai gì đó.

Nó nhìn tôi.

Khựng lại.

“Mẹ…?”

Tôi cười.

“Ừ, mẹ lên thăm con.”

Nó không ôm tôi.

Chỉ nói:

“Sao mẹ không báo trước?”

Câu hỏi đó… khiến nụ cười của tôi tắt đi một chút.

“Tại mẹ… muốn tạo bất ngờ.”

Nó không đáp.

Chỉ quay sang người phụ nữ kia:

“Mẹ chồng con đó. Mẹ, đây là… mẹ ruột con.”

Tôi giật mình.

Hóa ra… người vừa mở cửa là bà Liên.

Tôi không nhận ra.

Bà khác quá.

Tôi ngồi xuống ghế.

Nhìn quanh.

Nhà rất đẹp.

Nhưng có gì đó… không ổn.

Bà Liên không ngồi.

Bà đi vào bếp.

Một lúc sau, tôi thấy bà bưng nước ra.

Tay run run.

“Chị uống nước.”

Tôi vội vàng đứng dậy:

“Ôi, để tôi tự lấy…”

“Không sao…”

Bà cười.

Nhưng nụ cười đó… không có sức sống.

Trong khi đó, Thảo vẫn ngồi trên sofa, bấm điện thoại, ăn vặt.

“Nhà con lúc nào cũng sạch sẽ vậy đó mẹ.”

Nó nói, như khoe.

Tôi nhìn sang bếp.

Thấy bà Liên đang rửa bát.

Tôi chợt thấy… khó hiểu.

“Con không phụ mẹ à?”

Tôi hỏi nhẹ.

Thảo nhún vai:

“Mẹ ấy quen rồi.”

“Quen… là sao?”

“Thì mẹ chồng con ở nhà, không làm gì thì làm việc nhà thôi.”

Câu nói đó… khiến tôi lạnh người.

Tôi đứng dậy, đi vào bếp.

“Mẹ… để con giúp.”

Tôi nói với bà Liên.

Bà giật mình:

“Không cần đâu chị… tôi làm được…”

Tôi nhìn kỹ bà.

Tay bà nứt nẻ.

Lưng hơi còng.

Đôi mắt… như chứa cả một nỗi mệt mỏi.

Đây không phải là người phụ nữ tôi từng gặp.

Không phải là người mẹ chồng sắc sảo ngày trước.

“Bà… không khỏe sao?”

Tôi hỏi nhỏ.

Bà lắc đầu:

“Không sao… chỉ là… già rồi…”

Tôi không tin.

Nhưng chưa kịp hỏi thêm, Thảo đã gọi:

“Mẹ ơi, mẹ ra đây đi, con nói chuyện.”

Tôi quay ra.

“Con với mẹ chồng… sống vậy ổn không?”

Tôi hỏi.

Thảo nhíu mày:

“Mẹ hỏi gì kỳ vậy?”

“Mẹ thấy… bà ấy làm việc nhiều quá…”

“Thì sao?”

“Bà là mẹ chồng con…”

“Thì đã sao? Mẹ chồng thì cũng là người thôi. Ai rảnh thì làm.”

Tôi không tin vào tai mình.

“Con… đang nói gì vậy?”

Thảo thở dài:

“Mẹ ơi, mẹ đừng kiểu quê mùa đó nữa được không? Thời nay ai cũng sống cho mình. Mẹ chồng con không đi làm, không kiếm tiền, thì làm việc nhà là đúng.”

Câu nói đó…

Giống hệt một nhát dao.

Nhưng không phải đâm vào tôi.

Mà đâm vào… chính những gì tôi đã dạy con.

Tôi nhìn nó.

“Vậy nếu một ngày… con không kiếm ra tiền… thì sao?”

Nó cười:

“Không có chuyện đó.”

“Nhưng nếu có?”

“Thì… con cũng phải làm gì đó chứ không thể ngồi ăn bám.”

Tôi lặng người.

“Con có biết… bà ấy đã từng cho con cái gì không?”

Thảo nhún vai:

“Cho gì thì cho, đó là trách nhiệm của người lớn.”

Tôi không nói được nữa.

Bỗng nhiên, bà Liên từ bếp bước ra.

Tay cầm đĩa trái cây.

“Ăn chút đi chị…”

Tôi nhìn bà.

Rồi nhìn con gái.

Một bên là người mẹ chồng lặng lẽ, cúi mình làm việc.

Một bên là con gái tôi – ngồi mát, ăn vặt, nói những câu lạnh lùng.

Tôi đứng dậy.

“Thảo.”

“Gì mẹ?”

“Con ra đây.”

Nó khó chịu, nhưng vẫn đứng lên.

Tôi kéo nó ra ngoài sân.

Nhìn thẳng vào mắt nó.

“Mẹ hỏi con một câu.”

“Con trả lời thật.”

Nó im lặng.

“Con có biết, ngày con cưới… mẹ đã vay tiền để lo cho con không?”

Nó khựng lại.

“Con có biết, mẹ đã bán đi mảnh đất cuối cùng… để con có một đám cưới đàng hoàng không?”

Nó không nói gì.

“Tại sao?”

Tôi hỏi.

“Vì mẹ nghĩ… con sẽ sống tử tế.”

Giọng tôi run.

“Nhưng hôm nay… mẹ thấy con nói với mẹ chồng mình… như nói với một người giúp việc.”

Thảo bắt đầu cáu:

“Mẹ nói quá rồi đó!”

“Quá?”

“Đúng! Con sống như vậy có gì sai? Con đi làm, con kiếm tiền, con có quyền nghỉ ngơi!”

“Còn bà ấy?”

“Bà ấy không kiếm tiền!”

Câu nói đó… khiến tôi chết lặng.

Tôi nhìn con.

Lần đầu tiên… tôi thấy xa lạ đến vậy.

“Con biết không…”

“Ngày xưa… mẹ cũng không kiếm được tiền một thời gian.”

“Vì mẹ phải ở nhà chăm con.”

“Vậy… theo con… lúc đó mẹ là gì?”

Thảo không trả lời.

Tôi nói tiếp:

“Là người ăn bám?”

“Là người không xứng đáng được ăn nhiều?”

“Là người phải đi làm việc nhà… để đổi lấy quyền tồn tại?”

Nó cúi đầu.

Tôi quay vào trong.

Nhìn bà Liên.

“Chị… xin lỗi.”

Bà ngơ ngác:

“Sao lại xin lỗi?”

“Vì tôi… đã không dạy con gái mình tử tế hơn.”

Nước mắt tôi rơi.

Tôi quay sang Thảo.

“Con ở lại đây… tiếp tục sống theo cách của con.”

“Nhưng từ hôm nay… mẹ sẽ không can thiệp nữa.”

“Vì mẹ hiểu… có những bài học… phải trả giá mới học được.”

Tôi bước ra khỏi nhà.

Không quay đầu.

Sau đó một thời gian, Thảo gọi cho tôi.

Nó khóc.

“Mẹ… con sai rồi…”

Tôi im lặng.

Nó kể…

Sau hôm đó, chồng nó đã nói chuyện.

Rồi dần dần… khoảng cách xuất hiện.

Và một ngày, bà Liên nhập viện.

Không phải vì bệnh.

Mà vì kiệt sức.

“Con đã đứng nhìn bà ấy… như một người xa lạ…”

Giọng nó nghẹn.

“Giống như… cách con từng nhìn mẹ…”

Tôi nhắm mắt.

Nước mắt rơi.

Câu chuyện của tôi… không có cái kết rõ ràng.

Con gái tôi đang cố thay đổi.

Bà thông gia… vẫn im lặng.

Còn tôi…

Tôi chỉ biết một điều:

Có những câu nói…

Có thể không làm ai chết ngay.

Nhưng sẽ giết dần… lòng người.

Và đôi khi…

Người đau nhất…

Là người đã từng dạy ta… cách yêu thương.