Tôi hết lòng chăm cháu để con gái đi công tác, con rể nói 2 câu khiến tôi tối sầm mặt

Chương 1: Sóng gió dưới một mái nhà

Tiếng còi xe inh ỏi ngoài ngõ vọng vào căn phòng khách nhỏ. Con gái tôi, Linh, vội vã kéo chiếc va li ra cửa, gương mặt không giấu nổi sự mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy lo lắng nhìn đứa con trai ba tuổi đang ngồi chơi xếp hình trên thảm. Chuyến công tác đột xuất vào miền Trung kéo dài nửa tháng của Linh khiến cả nhà đảo lộn. Chồng nó, Thành, công việc cũng ngập đầu, thường xuyên phải đi sớm về muộn. Thương con, thương cháu, tôi gác lại mảnh vườn nhỏ ở quê, xách túi quần áo lên thành phố, tự nhủ sẽ dốc hết sức chăm chút cho thằng bé Bi để các con yên tâm làm việc.

Mười lăm ngày ở thành phố là chuỗi thử thách thực sự với một người già vốn quen nhịp sống bình lặng ở quê như tôi. Đô thị ồn ào, căn chung cư tầng mười hai lúc nào cũng đóng kín cửa khiến tôi ngột ngạt. Nhưng nhìn nụ cười tinh nghịch của cháu ngoại, tôi lại quên hết mệt mỏi. Mỗi ngày, tôi dậy từ năm giờ sáng, đi chợ chọn từng cọng rau tươi, con cá bơi để nấu cho cháu những bữa ăn dặm đủ chất. Tôi tự tay giặt giũ, là lượt từng chiếc áo của Bi vì sợ làn da trẻ con nhạy cảm với máy giặt. Đêm đến, chỉ cần nghe tiếng Bi cựa mình hay ho húng hắng, tôi đã giật mình tỉnh giấc, nhẹ nhàng xoa lưng, quạt tay cho cháu dễ ngủ.

Thành đi làm từ sáng sớm, có hôm mười một giờ đêm mới về, bước đi rệu rã. Thấy con rể vất vả, tôi luôn để dành một bát canh ấm hoặc một ly nước mát trên bàn kèm theo lời dặn dò giữ gìn sức khỏe. Hai mẹ con, bà cháu cứ thế nương tựa vào nhau qua những ngày vắng Linh. Dù sụt mất hai cân, lưng mỏi gối chùn vì bế cháu, tôi vẫn cảm thấy lòng ngập tràn niềm vui của một người bà được cống hiến vì hạnh phúc của con cái.

Thế rồi, ngày Linh trở về cũng đến. Chiều hôm ấy, tôi nấu một mâm cơm tươm tất với những món hai vợ chồng chúng nó thích nhất. Tiếng mở khóa lạch cạch vang lên, Linh bước vào nhà, ôm chầm lấy con trai. Thành cũng vừa vặn đi làm về ngay sau đó. Không khí gia đình sau nửa tháng xa cách đáng lẽ phải ngập tràn niềm vui, nhưng một sự cố nhỏ đã xảy ra.

Trong lúc chuẩn bị dọn cơm, Bi háo hức chạy vào bếp khoe với mẹ bức tranh mới vẽ. Do sàn nhà vừa được lau còn hơi trơn, thằng bé vấp ngã, trán đập nhẹ vào cạnh bàn gỗ. Tiếng khóc oà của con trẻ làm vang động cả căn phòng. Tôi luống cuống từ trong bếp chạy ra, xót xa bế thốc cháu lên, vừa thổi vừa dỗ dành. Trán Bi chỉ bị đỏ một mảng nhỏ, không hề trầy xước, nhưng tiếng khóc của thằng bé như kích động vào sợi dây thần kinh căng thẳng của Thành sau một ngày dài làm việc áp lực.

Thành bước tới, giật phắt đứa bé từ tay tôi, gương mặt sa sầm lại. Thay vì hỏi han hay đỡ lời, con rể nhìn thẳng vào tôi, buông hai câu bằng chất giọng lạnh lùng, dứt khoát:

— Mẹ ở nhà có mỗi việc trông cháu mà cũng không xong. Thôi từ mai mẹ về quê đi, để tụi con thuê người giúp việc cho lành!

Hai câu nói như hai gáo nước đá dội thẳng vào lòng tôi giữa mùa đông giá rét. Đầu óc tôi tối sầm lại, tai ù đi, lồng ngực thắt nghẹn như có tảng đá đè nặng. Tất cả những hy sinh, những đêm thức trắng, những lo toan chắt chiu suốt nửa tháng qua bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước sự trách móc phũ phàng ấy. Tôi đứng chết trân giữa phòng khách, đôi bàn tay run rẩy bấu chặt vào vạt áo. Sự tổn thương và tủi hờn dâng lên tận mắt, nghẹn đắng nơi cổ họng. Tôi không tiếc công sức, nhưng tôi đau lòng vì lòng tốt và tình mẫu tử thiêng liêng bị đem ra đong đếm, định giá như một người làm thuê không công.

Không gian bỗng chốc im phăng phắc. Linh sững sờ nhìn chồng, rồi quay sang nhìn gương mặt tái mét của tôi. Nhìn thấy những giọt nước mắt chực trào trên hàng mi khắc khổ của mẹ, Linh như bừng tỉnh khỏi sự ngơ ngác. Nó đặt Bi xuống ghế, đứng chắn giữa tôi và Thành, giọng run lên vì tức giận nhưng cố kiềm chế:

— Anh có biết mình vừa nói cái gì không? Anh có biết nửa tháng qua mẹ đã vất vả thế nào để anh yên tâm đi làm, để em yên tâm đi công tác không? Mẹ thức khuya dậy sớm, lo từng miếng ăn giấc ngủ cho con mình, sao anh lại có thể buông ra những lời vô ơn như thế? Người giúp việc nào có thể thương con anh bằng bà ngoại?

Thành nhìn vợ, rồi nhìn sang tôi. Ánh mắt nó vẫn còn hằn lên những tia máu đỏ vì mệt mỏi và áp lực, nhưng cái vẻ hầm hầm giận dữ ban nãy đã thoáng chút dao động khi thấy Linh phản ứng gay gắt. Tuy nhiên, lòng tự ái của một người đàn ông, cộng thêm sự mệt mỏi tích tụ từ những đêm tăng ca liên miên khiến Thành không chịu lùi bước. Nó quay mặt đi, giọng nói tuy có hạ thấp xuống một tông nhưng vẫn đầy bực dọc:

— Em thì biết cái gì? Anh đi làm bên ngoài áp lực trăm bề, về đến nhà chỉ mong được yên ổn. Con trán sưng u lên một cục thế kia, nhỡ có sao thì sao? Anh nói thuê người là để mẹ đỡ vất vả, chứ có ý gì khác đâu!

— Anh đừng có ngụy biện! — Linh nghẹn ngào, nước mắt đã bắt đầu rơi — Cách anh nói, thái độ của anh rõ ràng là đang trách móc mẹ. Mẹ là bà ngoại của Bi, chứ không phải là người làm công để anh đòi hỏi sự hoàn hảo!

Tôi đứng đó, giữa hai đứa con, cảm giác như mình là một kẻ thừa thãi, một nguyên nhân gây ra sự bất hòa trong tổ ấm của chúng. Từng lời nói qua lại của hai đứa như những nhát dao khía vào lòng tôi. Sự tủi thân bấy lâu nay kìm nén bỗng vỡ òa, nhưng tôi cố nuốt nước mắt vào trong. Tôi không muốn vì mình mà gia đình nhỏ của con phải sứt mẻ.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy, bước đến gần Linh, khẽ nắm lấy tay con:

— Kìa Linh… con đừng nói nữa. Thành nó đi làm mệt, lại xót con nên mới lỡ lời thôi.

Rồi tôi quay sang nhìn Thành, cố nở một nụ cười gượng gạo, dù lòng đau như cắt:

— Thành nói đúng đấy con ạ. Thằng Bi nó còn nhỏ, hiếu động, mà mẹ thì già rồi, chân tay lóng ngóng, mắt mũi lại kèm nhèm, trông cháu không được chu toàn. Thành không nói thì mẹ cũng định ngày mai xin phép hai con cho mẹ về quê. Ở quê dạo này sắp vào mùa gieo hạt, mảnh vườn ở nhà bỏ không mẹ cũng không yên lòng. Với lại… người già như mẹ, ở thành phố này tù túng quá, không quen.

Linh quay phắt sang tôi, gào lên trong tiếng khóc:

— Mẹ! Sao mẹ phải nhịn nhường như thế? Mẹ có lỗi gì đâu chứ?

Thành đứng im, gương mặt nó biến đổi từ tức giận sang bàng hoàng, rồi cúi gầm mặt xuống. Có lẽ nó không ngờ tôi lại nhận hết lỗi về mình một cách nhẹ nhàng như thế. Chiếc bóng của Thành đổ dài trên nền nhà bỗng trở nên cô độc và nặng nề. Nó không nói thêm câu nào, lầm lũi quay lưng đi thẳng vào phòng làm việc, tiếng cửa đóng lại nghe khô khốc.

Bữa cơm chiều hôm ấy, mâm cơm tươm tất tôi nấu bằng cả tấm lòng vẫn nằm im lìm trên bàn, nguội ngắt. Không ai buồn động đũa. Linh ngồi ôm con trên ghế sofa, nước mắt ngắn dài khóc thương cho mẹ, thương cho sự vô tâm của chồng. Tôi lặng lẽ vào bếp, xếp từng chiếc bát vào chạn, lau sạch mặt bếp như mọi ngày. Đêm đó, trong căn phòng nhỏ dành cho khách, tôi không tài nào chợp mắt được. Tiếng thở dài của Linh ở phòng bên cạnh, tiếng lật giật mình của bé Bi, và cả ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòng làm việc của Thành… tất cả tạo nên một không gian ngột ngạt đến đáng sợ.

Tôi nằm vắt tay lên trán, nước mắt lúc này mới âm thầm ướt đẫm gối. Tôi không giận Thành, tôi chỉ buồn. Tôi hiểu áp lực của những đứa trẻ tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp, phải gồng gánh trên vai bao nhiêu lo toan cơm áo gạo tiền. Nhưng sự tổn thương trong lòng một người mẹ, một người bà thì quá lớn. Tôi quyết định rồi, sáng mai, tôi sẽ về quê.

Chương 2: Những khoảng lặng thầm lặng
Năm giờ sáng, khi thành phố còn chìm trong màn sương mờ ảo và những ánh đèn đường chưa tắt, tôi đã thức dậy. Tôi nhẹ nhàng thu dọn quần áo vào chiếc túi xách cũ kỹ mang từ quê lên. Bước ra phòng khách, nhìn căn nhà gọn gàng, tôi lại thấy lòng thắt lại. Tôi vào bếp, nấu sẵn một nồi cháo thịt băm hành hoa cho bé Bi, cắm sẵn nồi cơm điện và kho một nồi thịt nhỏ cho hai vợ chồng chúng nó ăn trong ngày. Làm xong tất cả, tôi viết một tờ giấy để lại trên bàn: “Cháo của Bi mẹ nấu sẵn trong nồi, các con nhớ cho cháu ăn ấm. Mẹ về quê sớm cho kịp chuyến xe đông. Hai con giữ gìn sức khỏe, bảo ban nhau mà sống nhé.”

Khi tôi vừa kéo khóa túi xách, cửa phòng ngủ khẽ mở. Linh bước ra, mắt sưng húp. Nhìn thấy tôi tay xách nách mang, nó lao đến ôm chầm lấy tôi, khóc nấc lên:

— Mẹ… mẹ đừng về. Con xin lỗi mẹ, con thay mặt anh Thành xin lỗi mẹ. Mẹ ở lại với con đi!

You may also like

Tôi vỗ vỗ vào lưng con gái, lòng quặn thắt nhưng giọng vẫn cố tỏ ra vui vẻ:

— Kìa con, lớn tướng rồi, làm mẹ rồi mà còn khóc nhè thế à? Mẹ về là vì việc ở quê thật chứ không phải giận dỗi gì đâu. Hai đứa ở lại phải yêu thương nhau, đừng vì chuyện nhỏ này mà xích mích. Thành nó áp lực công việc, con là vợ thì phải thấu hiểu và chia sẻ với chồng, nghe chưa?

Linh biết không thể giữ được tôi, chỉ biết sụt sùi tiễn tôi ra cửa. Lúc đi qua phòng làm việc của Thành, tôi thấy cửa phòng khép hờ, ánh đèn bên trong vẫn sáng. Tôi biết nó thức cả đêm. Tôi khẽ buông một tiếng thở dài, rồi bước nhanh ra thang máy để con gái không phải nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má mình.

Chuyến xe khách đưa tôi rời xa thành phố ồn ào để trở về với làng quê yên bình. Thế nhưng, trái tim tôi vẫn để lại nơi căn chung cư tầng mười hai ấy. Về đến nhà, ngôi nhà cấp bốn thân thuộc đón tôi bằng sự tĩnh lặng. Tôi lao vào công việc để quên đi nỗi buồn. Tôi cuốc đất, dọn cỏ, tưới nước cho mấy luống rau. Nhưng cứ đến giờ cơm, đến giờ đi ngủ, hình ảnh bé Bi lẫm chẫm chạy, tiếng cười giòn tan của cháu lại hiện lên mồn một. Tôi nhớ cháu đến thắt lòng.

Trong khi đó, ở thành phố, cuộc sống của vợ chồng Linh rơi vào một bầu không khí đóng băng. Sau khi tôi đi, Thành và Linh gần như không nói chuyện với nhau. Thành lao vào công việc như một cách trốn tránh thực tại, còn Linh thì vừa đi làm, vừa quay cuồng với việc chăm con, dọn dẹp nhà cửa. Không còn người bà đỡ đần, Linh kiệt sức rõ rệt. Căn nhà bắt đầu bừa bộn, những bữa cơm gia đình được thay thế bằng những hộp đồ ăn nhanh mua vội.

Một buổi tối muộn, Thành trở về nhà sau một ngày họp hành căng thẳng. Bước vào nhà, đập vào mắt nó là cảnh tượng phòng khách lộn xộn đồ chơi của Bi. Trong bếp, bát đĩa bẩn từ sáng chưa kịp rửa. Linh đang ngồi gục đầu bên bàn ăn, cạnh đó là bé Bi đang say ngủ trên chiếc ghế sofa. Thành thở dài, định bụng bước vào phòng tắm thì chợt nhìn thấy một cuốn sổ tay nhỏ nằm vương vãi dưới sàn, gần góc bàn ăn — nơi tôi thường ngồi xem tivi.

Thành nhặt cuốn sổ lên. Đó là một cuốn sổ da đã sờn gáy, trang đầu tiên có nét chữ nguệch ngoạc, chậm rãi của tôi. Thành tò mò lật mở. Hóa ra, đó là cuốn nhật ký chăm cháu mà tôi đã lén ghi lại suốt nửa tháng qua.

“Ngày…: Bi hôm nay ngoan lắm, ăn hết cả bát cháo lớn. Nhưng cháu hơi bị táo bón, mai phải mua thêm rau mồng tơi về nấu cho cháu. Thành đi làm về muộn, nhìn con rể gầy đi nhiều, thương quá. Sáng mai phải dậy sớm hầm canh gà cho nó tẩm bổ.”

“Ngày…: Hôm nay trời trở gió, Bi bị ho húng hắng. Đêm mình phải thức ba lần để đắp lại chăn cho cháu, sợ cháu bị lạnh bụng. Linh đi công tác gọi điện về giọng mệt mỏi, mình không dám kể chuyện cháu ho để con yên tâm làm việc. Cố lên tôi ơi, vì các con các cháu.”

“Ngày…: Thành dạo này hay đau dạ dày, thấy con hay nhăn mặt lúc ăn cơm. Mình phải nấu cơm mềm hơn một chút, món xào cũng phải bớt dầu mỡ đi. Tụi trẻ bây giờ áp lực quá, mình giúp được gì thì giúp hết lòng thôi.”

Từng dòng chữ, từng lời tâm sự chân chất, đầy ắp tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ quê hiện lên trước mắt Thành. Nó sững sờ. Đôi bàn tay nó run lên, những trang giấy như nặng trĩu. Thành chợt nhận ra, suốt nửa tháng qua, không phải tự nhiên mà mỗi đêm về nhà đều có một bát canh ấm chờ sẵn, không phải tự nhiên mà chiếc áo sơ mi nó mặc đi làm luôn phẳng phiu, và cũng không phải tự nhiên mà con trai nó lúc nào cũng sạch sẽ, thơm tho. Tất cả là nhờ đôi bàn tay khắc khổ, nhờ sự chịu thương chịu khó của người mẹ vợ mà nó đã nhẫn tâm buông lời xúc phạm. Sự hối hận muộn màng như một ngọn sóng tràn bóp nghẹt lấy lồng ngực Thành. Nó nhìn sang Linh đang mệt mỏi ngủ thiếp đi, nhìn đứa con trai nhỏ, rồi cúi đầu, một giọt nước mắt hối hận nóng hổi lăn dài trên má người đàn ông vốn dĩ luôn cứng rắn.

Chương 3: Trọn vẹn nghĩa tình
Mấy ngày sau, ở quê, tôi đang lúi cúi ngoài vườn hái mấy quả cà chua chín bói thì nghe tiếng xe ô tô đỗ xịch ngoài cổng. Tôi ngạc nhiên, lòng thầm nghĩ không biết ai lại ghé thăm vào giờ này. Tôi vội lau tay vào tà áo, bước ra ngõ.

Cánh cửa xe mở ra, người bước xuống đầu tiên là Thành. Nó ăn mặc giản dị, không còn vẻ bóng bẩy, nghiêm nghị của một trưởng phòng ngày thường. Kế sau là Linh, tay bồng bé Bi. Vừa nhìn thấy tôi, bé Bi đã reo lên, giãy giụa đòi xuống:

— Bà ngoại! Bà ngoại ơi! Bi nhớ bà!

Thằng bé chạy ùa vào lòng tôi. Tôi run rẩy quỳ xuống, ôm chầm lấy đứa cháu ngoại vào lòng, nước mắt chực trào ra vì sung sướng.

— Ôi, Bi của bà… bà nhớ cháu quá. Sao các con về mà không báo trước cho mẹ một tiếng?

Linh bước đến, mắt cũng đỏ hoe, khẽ gọi: “Mẹ!”. Tôi ngước lên nhìn Thành. Con rể tôi đứng đó, gương mặt lộ rõ sự ngượng ngùng, hối lỗi. Nó tiến lại gần, bất ngờ cúi đầu thật thấp trước mặt tôi, giọng nói nghẹn ngào và chân thành chưa từng có:

— Mẹ… Con xin lỗi mẹ. Con sai rồi. Những lời con nói hôm trước là vì con quá ích kỷ, vô ơn và nông nổi. Con không biết được những vất vả, hy sinh thầm lặng mà mẹ đã dành cho gia đình con. Con đọc được cuốn sổ của mẹ rồi… Con hối hận lắm. Mẹ ơi, xin mẹ tha thứ cho đứa con rể tồi tệ này, xin mẹ bớt giận mà quay lại thành phố với tụi con được không mẹ? Không có mẹ, nhà con không còn là mái ấm nữa rồi.

Nhìn dáng vẻ khúm núm, đôi mắt húp híp của Thành và lời xin lỗi chân thành từ đáy lòng của nó, mọi uất ức, tổn thương trong tôi suốt những ngày qua bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng. Lòng mẹ thì lúc nào chẳng vậy, bao dung và dễ tha thứ, nhất là khi thấy con cái biết nhận ra lỗi lầm để sửa đổi. Tôi buông Bi ra, đứng dậy, nắm lấy đôi bàn tay to lớn nhưng đang run rẩy của Thành, nở một nụ cười nhân hậu:

— Thôi, con rể của mẹ. Mẹ có giận con đâu. Người một nhà cả, có gì mà phải nói từ tha thứ. Mẹ hiểu con đi làm áp lực, lại xót con trai nên mới thế. Con biết nghĩ như vậy là mẹ vui lắm rồi. Thôi, đi đường xa mệt rồi, cả nhà vào nhà đi, mẹ nấu nước vối cho uống.

Trưa hôm ấy, căn nhà cấp bốn vốn đìu hiu ở quê bỗng rộn rã tiếng cười nói. Thành không còn đứng ngoài cuộc nữa, nó tự giác xắn tay áo vào bếp cùng Linh phụ tôi nhặt rau, làm cá. Nhìn con rể lóng ngóng vụng về bên bếp củi nhưng gương mặt đầy hạnh phúc, tôi thầm mỉm cười. Trong bữa cơm quê giản dị với rau muống luộc chấm tương, cá kho tộ và đĩa cà pháo, không khí gia đình ấm áp, gắn kết đến lạ kỳ. Thành chủ động gắp thức ăn vào bát cho tôi, cung kính:

— Mẹ ăn nhiều vào ạ. Ở quê mẹ vất vả quá, tụi con chẳng đỡ đần được gì lại còn làm mẹ buồn. Lần này về, mẹ sắp xếp việc nhà rồi lên ở hẳn với tụi con mẹ nhé. Không phải để trông Bi đâu ạ, mà là để tụi con có cơ hội được phụng dưỡng mẹ, được ăn những bữa cơm mẹ nấu.

Linh cũng tiếp lời, ánh mắt lấp lánh niềm vui:

— Đúng đó mẹ, anh Thành mấy ngày nay hối hận ăn không ngon ngủ không yên, cứ nhắc mẹ suốt thôi. Mẹ lên với tụi con cho nhà cửa ấm cúng nhé mẹ.

Tôi nhìn hai đứa con, nhìn đứa cháu ngoại đang ăn ngon lành, lòng ngập tràn một thứ hạnh phúc bình dị nhưng vô giá. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống gia đình, những va chạm, hiểu lầm là điều khó tránh khỏi. Nhưng chỉ cần chúng ta đối xử với nhau bằng lòng vị tha, sự thấu hiểu và lòng biết ơn thầm lặng, thì mọi giông bão đều sẽ phải dừng lại sau cánh cửa.

— Được rồi, để mẹ thu xếp ít ngày, gửi gắm vườn tược cho mấy bác hàng xóm rồi mẹ lại lên. Nhưng lên là để sum vầy với các con các cháu, chứ mẹ không có làm người giúp việc đâu đấy nhé! — Tôi đùa một câu khiến cả nhà cười òa.

Tiếng cười hạnh phúc vang vọng ra tận mảnh vườn đầy nắng. Bài học về sự thấu hiểu, lòng biết ơn và tình yêu thương gia đình không cần phải đao to búa lớn, nó thấm đượm trong từng cử chỉ quan tâm, từng lời xin lỗi chân thành và sự bao dung vô bờ bến của người mẹ Việt Nam.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.