Em gái chồng năm nay đã 30 tuổi, ba năm nay thất nghiệp, ngày ngày chỉ quanh quẩn trong nhà lướt mạng, cắt dán ảnh idol, rồi livestream bàn luận về thần tượng của mình. Ban đầu tôi nghĩ cũng chẳng sao, ai cũng có đam mê, chỉ cần biết điểm dừng. Nhưng nào ngờ…
Một buổi tối, khi tôi đang nấu cơm thì nghe thấy tiếng cãi vã trong phòng khách. Em chồng mặt hầm hầm:
– “Anh là anh trai mà keo kiệt vừa thôi. Em xin 12 triệu/tháng để theo đuổi idol, có gì to tát đâu? Người ta còn chi hàng trăm triệu kia kìa!”
Tôi nghe mà suýt đánh rơi cả nồi canh. 12 triệu? Một tháng? Để… “đu idol”? Trong khi cả gia đình chắt chiu từng đồng, tôi phải đi làm thêm buổi tối mới đủ tiền trả góp căn hộ!
Chồng tôi cố giải thích:
– “Em 30 tuổi rồi, không thể suốt ngày ở nhà mà chỉ đòi tiền nuôi thần tượng. Anh nuôi vợ con đã đủ áp lực, không còn dư để cấp tiền vô lý cho em.”
Nhưng em chồng đâu chịu. Nó còn trừng mắt sang phía tôi, giọng chua chát:
– “Chị thì biết gì! Chị lấy anh tôi, hưởng lương anh ấy, thì tại sao tôi – em ruột – lại không được hưởng? Đừng tưởng chị giỏi giang gì!”
Câu nói ấy như tát thẳng vào mặt tôi. Bao nhiêu ấm ức bấy lâu dồn lên. Tôi đứng dậy, bình tĩnh nhưng lạnh lùng:
– “Nếu em muốn đu idol, hãy tự đi làm mà nuôi đam mê của mình. Không ai có nghĩa vụ phải trả tiền cho sở thích vô trách nhiệm cả.”
Không ngờ em chồng òa khóc, gọi điện ngay cho mẹ chồng tôi. Mười phút sau, điện thoại của chồng reo lên, giọng bà quát:
– “Nó là em gái mày, mày không giúp thì ai giúp? Đưa cho nó 12 triệu mỗi tháng đi, coi như phụ nó sống vui vẻ, sau này nó còn báo hiếu!”
Tôi chết lặng. Chồng tôi thì vò đầu bứt tai. Một bên là gia đình, một bên là lý trí. Còn tôi… tôi thấy rõ, nếu chồng mềm lòng, cuộc sống của tôi sẽ rơi xuống vực thẳm.
Đêm ấy, tôi nằm trằn trọc, trong đầu chỉ có một câu hỏi: “Nếu anh ấy chọn chiều theo em gái, thì tôi có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không?”
Hôm sau, tôi chưa kịp đi làm thì thấy em chồng nằm vạ ngay phòng khách, nước mắt ngắn dài:
– “Anh không cho em tiền thì em chết cho anh xem! Cả đời em chỉ có một niềm vui là idol, mà anh cũng nỡ cướp đi.”
Chồng tôi lúng túng, còn tôi lạnh sống lưng. Nhưng chưa dừng ở đó, cô ta còn lấy dao rạch tay nhẹ một đường, máu rỉ ra. Tôi hoảng hốt định chạy lại thì cô ta hét lên:
– “Đây, em sẽ cho chị thấy! Chị muốn phá gia đình này, chị ác lắm!”
Đúng lúc đó, mẹ chồng xuất hiện. Bà lao vào ôm con gái, quay sang tôi đầy hằn học:
– “Tất cả tại cô! Con gái tôi bình thường, vui vẻ, từ ngày cô bước vào nhà này thì nó mới khổ sở thế này! Đưa 12 triệu mỗi tháng thì chết ai? Cô tiêu hoang còn hơn thế cơ mà!”
Tôi nghẹn lại. Tôi đâu tiêu hoang gì? Bao năm nay, từng đồng tôi kiếm được đều đổ vào trả nợ, nuôi con. Nhưng mẹ chồng đã tin lời con gái, xem tôi như kẻ thù.
Đêm đó, chồng tôi bảo:
– “Em à, hay tháng này mình đưa cho nó trước, coi như dàn xếp, rồi tính tiếp…”
Tôi sững người:
– “Anh định nuông chiều nó đến bao giờ? Một lần nhân nhượng là cả đời lệ thuộc. Nếu anh làm thế, thì đừng trách em phải nghĩ lại về cuộc hôn nhân này.”
Chồng im lặng, mặt căng thẳng. Nhưng tôi biết, cuộc chiến này chưa kết thúc.
Bởi chỉ vài ngày sau, em chồng bất ngờ đăng lên mạng xã hội status dài dằng dặc, kể lể rằng mình bị anh trai và chị dâu “bỏ rơi”, “không thương em ruột”, “cấm cản niềm vui duy nhất”. Cộng đồng fan idol lập tức ùa vào bênh vực, mắng chửi chúng tôi thậm tệ. Có người còn inbox dọa nạt.
Tôi rùng mình. Từ một chuyện trong gia đình, em chồng đã biến nó thành “drama” công khai. Và lần này, không chỉ danh dự gia đình mà cả sự nghiệp của tôi cũng bị ảnh hưởng.
Tôi nhận ra: đây không chỉ là chuyện tiền bạc, mà là cuộc chiến sống còn giữa lý trí và sự lệ thuộc mù quáng.
Sau vụ “drama” trên mạng xã hội, tôi tưởng em chồng sẽ chán, ai ngờ vài tuần sau cô ta lại tung thêm một “quả bom”.
Một tối, cả nhà đang ăn cơm thì em chồng hùng hổ ném tờ giấy siêu âm lên bàn, giọng nghẹn ngào nhưng ánh mắt lại ánh lên sự thách thức:
– “Em có bầu rồi. Bạn trai em bỏ đi mất. Anh chị phải lo cho em, cho đứa nhỏ. Ít nhất 15 triệu mỗi tháng, chưa kể chi phí sinh nở!”
Cả nhà chết lặng. Mẹ chồng sững sờ một lúc, rồi òa khóc, ôm con gái:
– “Trời ơi, con gái tôi khổ thế này mà chúng mày không thương thì còn lương tâm nào nữa?”
Tôi nhìn tờ giấy siêu âm, thấy lạ lạ. Tên bệnh viện bị mờ, chữ in nghiêng nghiêng. Tôi nghi ngờ, liền lặng lẽ chụp lại, nhờ người bạn làm bác sĩ kiểm tra. Quả nhiên, đó là giấy giả, mua trên mạng chỉ vài trăm nghìn.
Tôi đem bằng chứng đưa cho chồng. Nhưng khi anh định chất vấn em gái, mẹ chồng đã đứng chắn ngay:
– “Dù là giả hay thật, nó cũng cần tiền sống. Mày là anh trai, mày không lo thì ai lo? Hay để thiên hạ cười vào mặt nhà này?”
Tôi tức đến run người. Em chồng vẫn ngồi đó, tay xoa bụng giả vờ mệt mỏi, mắt liếc tôi đầy thách thức, như muốn nói: “Chị làm gì được tôi?”
Đêm hôm ấy, tôi và chồng cãi nhau lớn. Tôi quăng điện thoại trước mặt anh, chỉ vào những tin nhắn chửi bới từ fan của em gái anh, rồi nghẹn giọng:
– “Anh nhìn đi! Danh dự, công việc, gia đình, tất cả đang bị hủy hoại chỉ vì sự nuông chiều mù quáng này. Nếu anh không dứt khoát, em sẽ tự mình ra quyết định.”
Chồng im lặng rất lâu. Rồi anh thở dài, mệt mỏi:
– “Anh sẽ thử một lần… đưa nó vào đường cùng, xem nó chịu được bao lâu.”
Tôi nhìn anh, không biết là hy vọng hay tuyệt vọng. Bởi tôi hiểu, để cắt đứt vòng luẩn quẩn này, có lẽ gia đình tôi sắp phải đối diện với một trận bão còn lớn hơn nữa…