Ngay giữa đ/ám ta/ng con trai, mẹ chồng đu//ổi con dâu và cháu gái ra khỏi nhà vì s/ợ g/ánh n/ặng, 15 năm sau cháu gái trở về khiến cả nhà s/ững s/ờ…
Căn nhà họ Trần hôm ấy phủ kín khói hương. Anh Minh – con trai duy nhất của bà Ngọc – đã mất trong một vụ tai nạn bất ngờ. Ngày giỗ đầu tiên, người thân, hàng xóm kéo đến thắp nhang, ai cũng thương xót cho người đàn bà trẻ góa bụa và đứa con nhỏ mới 5 tuổi.
Bé Mai ngồi trong lòng mẹ, đôi mắt to tròn rớm lệ. Con bé chưa hiểu hết nỗi đau mất cha, chỉ biết rằng từ hôm đó sẽ chẳng còn được ba bế lên vai, chẳng còn được nghe tiếng cười ấm áp gọi “con gái ngoan”.
Nhưng ngay trong ngày giỗ, bi kịch khác lại ập đến. Khi khách khứa đã về hết, bà Ngọc đặt chén trà xuống bàn, giọng trầm lạnh:
“Con trai tôi mất rồi, tôi già cả thế này, không còn sức gánh vác nữa. Đứa bé này… tôi không thể nuôi. Hai mẹ con hãy rời khỏi đây đi.”
Người con dâu sững sờ, ôm chặt con gái, nước mắt tuôn trào:
“Mẹ ơi, nó mới 5 tuổi, còn quá nhỏ! Con sẽ đi làm, con tự nuôi con, xin mẹ đừng đuổi chúng con ra ngoài.”
Nhưng ánh mắt bà Ngọc vẫn dửng dưng, thậm chí còn thoáng nét bực bội:
“Đừng trách tôi. Tôi mất con trai, giờ không thể nuôi thêm gánh nặng. Hai người đi đi, coi như từ nay không liên quan.”
Tiếng khóc thét của bé Mai vang lên xé lòng:
“Bà ơi, con ngoan mà… con không quấy, bà cho con ở lại với bà đi…”
Nhưng cánh cửa đã đóng sầm trước mặt hai mẹ con. Ngay trong ngày giỗ cha, một đứa trẻ 5 tuổi bị chính bà nội ruột ruồng bỏ.
Sau đó, hai mẹ con lang bạt. Người mẹ trẻ làm đủ nghề để nuôi con, cuộc sống khổ cực, nắng mưa dãi dầu. Nhưng bất hạnh chẳng buông tha: vài năm sau, chị mắc bệnh nặng và qua đời, để lại bé Mai côi cút giữa đời.
May thay, một gia đình nhân hậu nhận nuôi Mai. Họ cho cô mái ấm, cho đi học, thương yêu như con ruột. Vết thương tuổi thơ hằn sâu, nhưng tình thương mới đã giúp Mai lớn lên thành một cô gái nghị lực, nhân hậu.
Thời gian thấm thoát trôi. Hai mươi năm sau, Mai đã là một phụ nữ 25 tuổi, thành đạt, làm việc trong một tập đoàn lớn. Cô có sự nghiệp, có tri thức, có khí chất khiến ai gặp cũng nể trọng. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, cô chưa bao giờ quên ngôi nhà cũ, bàn thờ người cha và cả người bà đã đẩy mình ra khỏi cửa năm nào.
Một ngày thu se lạnh, Mai quyết định trở về.
Chiếc xe hơi dừng trước cổng căn nhà họ Trần. Khi cô bước xuống, dáng vẻ thanh lịch, gương mặt tự tin khiến mọi người trong nhà ngỡ ngàng. Không ai nhận ra ngay, cho đến khi cô cất giọng:
“Cháu là Mai… Con gái của ba Minh.”
Cả nhà chết lặng. Một vài người họ hàng thì thầm:
“Trời ơi… chính là nó, đứa bé năm xưa bị đuổi đi…”
Trong nhà, bà Ngọc đã già yếu, tóc bạc trắng, đôi tay run rẩy chống gậy bước ra. Khi thấy cô gái đứng trước mặt, bà như chết đứng. Mắt bà nhòa đi, nước mắt lã chã rơi.
Mai không nhìn bà ngay, mà lặng lẽ đi thẳng vào gian thờ. Cô châm nén hương, khẽ cúi đầu:
“Ba ơi, con đã về. Hai mươi năm rồi, con chưa từng quên ba.”
Khói hương nghi ngút, những kỷ niệm ấu thơ ùa về, cả ký ức đắng cay về ngày bị ruồng bỏ cũng xé lòng cô.
Bà Ngọc run run bước đến gần, giọng lạc đi:
“Mai… bà xin lỗi. Năm ấy bà quá ích kỷ, quá mù quáng. Bà sợ khổ, sợ trách nhiệm… Bà không ngờ con vẫn còn sống tốt thế này. Bà hối hận lắm…”
Mai quay lại, ánh mắt sáng nhưng bình thản. Trong lòng cô, nỗi đau ngày xưa vẫn nguyên vẹn, nhưng đã được thời gian mài giũa thành sự kiên cường.
“Bà ơi, con đã trải qua nhiều cay đắng. Con từng hận bà, từng ước sẽ không bao giờ gặp lại. Nhưng nhờ những người xa lạ đã cưu mang, con học được cách tha thứ. Con không về đây để trách móc, mà để thắp hương cho ba… và để cho bà biết rằng, con vẫn còn là cháu của bà. Nhưng bà ơi, xin bà nhớ… đừng bao giờ làm với một đứa trẻ nào như đã từng làm với con. Vết thương ấy, cả đời con không thể quên.”
Cả nhà lặng như tờ. Nước mắt bà Ngọc tuôn rơi, bà gục xuống, ôm lấy cháu gái mà nghẹn ngào. Những người họ hàng cũng rưng rưng, sững sờ trước sự trở lại đầy bản lĩnh và nhân hậu của Mai.
Khoảnh khắc ấy, sau 20 năm, mọi người hiểu rằng: có những vết thương không bao giờ xóa được, nhưng lòng bao dung có thể chữa lành. Và rằng, đứa bé bị ruồng bỏ năm nào nay đã trở thành niềm kiêu hãnh, khiến cả nhà sững sờ, cúi đầu kính phục.