Ở thôn Bản Lũng, xã Đồi Đỏ, ông Lương Văn Trại là người nổi tiếng khắp vùng vì nuôi được hơn 200 tổ ong rừng tự nhiên. Ông chăm đàn ong như chăm con, cả thôn đều biết.
Một ngày cuối tháng 8, đại gia Tòng “Mật” từ huyện Hạ Cầm kéo xe bán tải đến, đặt vấn đề mua lại toàn bộ đàn ong với giá gần 700 triệu. Thôn ai cũng mừng thay, nhưng ông Trại nhất quyết lắc đầu.
“Không bán… ong rừng không phải để đem cân ký.”
Câu nói đó khiến Tòng “Mật” tím mặt bỏ về.
5h30 sáng, như mọi ngày, ông Trại xách thùng nước đường ra vườn. Vừa đến bìa đồi, chân ông như bị chôn xuống đất.
Mật vàng văng tung tóe khắp nền cỏ.
Xác ong la liệt, từng cụm từng cụm.
Nhiều tổ bị xẻ đôi, còn đung đưa trên cành.
Ông Trại đổ quỵ xuống, hai tay ôm đầu, miệng run bần bật mà không phát nổi tiếng khóc:
“Trời ơi… ai giết ong của tôi…?”
Bà Lành, vợ ông, chạy đến sau vài phút, vừa thấy cảnh tượng liền hét lên thất thanh. Đàn ong nuôi mười mấy năm, bao nhiêu vốn liếng, bao nhiêu công sức, giờ tan nát.
Khoảng 7h, ông Sử, hàng xóm sát vách, bước sang. Ông nhìn quanh rồi nói nhỏ:
“Đêm qua… tôi thấy có người lạ vào vườn nhà bác.”
Vợ chồng ông Trại ngẩng phắt lên.
“Mấy ba, bốn người, mặc đồ bảo hộ trắng. Tưởng chú thuê người kiểm tra ong chứ?”
Ông Trại lắc đầu, mặt tái mét.
“Không! Tôi không thuê ai hết!”
Sử nhìn quanh một vòng rồi hạ giọng:
“Tôi thấy họ đi cùng… thằng Lực.”
Cả khu vườn như chết lặng.
Lực, con trai duy nhất của ông bà – đứa đã bỏ lên thị trấn làm phụ hồ, hai tháng nay ít về nhà. Ông Trại lập cập đứng dậy, không tin vào tai mình:
“Không… Lực nó không làm vậy đâu…”
Chiều hôm đó, Lực về nhà. Mặt cậu hốc hác, quần áo bụi bặm. Chưa kịp chào, ông Trại lao đến nắm cổ áo:
“Mày đưa ai vào phá ong của tao?! Mày nói đi!!”
Lực đẩy cha ra, lắp bắp:
“Con… con chỉ dẫn họ vào xem… con không biết họ sẽ làm vậy…”
“Ai??!” – ông Trại gầm lên.
Lực im lặng rất lâu. Cuối cùng cậu nói như thở không ra hơi:
“Đám người của đại gia Tòng… con nợ tiền họ… nếu không dẫn đường thì họ giết con…”
Bà Lành ngã xuống bậc thềm, còn ông Trại chết trân trong vài giây.
Tối hôm đó, công an xã đến hiện trường. Nhưng họ phát hiện điều không ai ngờ:
Các tổ ong không bị đập phá từ bên ngoài.
Chúng bị đốt khói độc từ trong tổ – cách mà người trong nghề mới biết.
Rồi trưởng công an hỏi một câu khiến tất cả khựng lại:
“Ông Trại, tôi nghe nói ông vừa ký giấy chuyển nhượng đất đồi mấy hôm trước?”
Ông Trại sững sờ. Lực cũng quay lại nhìn cha.
Công an đặt lên bàn tờ giấy bán mảnh đồi – được ký 2 ngày trước – cho một người tên Tòng Văn Tính, tức Tòng “Mật”.
Cả nhà nhìn ông Trại.
Ông run run thú nhận:
“Tôi… tôi ký bán đất nhưng giấu nhà. Tôi định bán đất rồi giữ ong lại… nhưng Tòng nó bảo nếu tôi không bán cả ong thì hắn phá hết. Tôi… tôi tưởng hắn chỉ dọa…”
Lực ngã người xuống ghế.
Bà Lành khóc nghẹn:
“Vậy… vậy ra… chính ông đã ký vào cái bắt đầu cho mọi chuyện…?”
Sự thật như nhát dao cứa vào cổ họng cả nhà:
Lực dẫn đường vì bị đe dọa trả nợ.
Ông Trại ký bán đất trong bí mật, vô tình trao lý do cho Tòng phá ong.
Tòng “Mật” muốn cả đất lẫn ong, nên dựng bẫy ép cha con trở mặt nhau.
Gia đình tan vỡ, đàn ong 12 năm gây dựng bị xóa sạch – chỉ vì một chữ tham và một chữ sợ của hai thế hệ.
Đêm đó, cả Đồi Đỏ không ai ngủ, chỉ có tiếng khóc nghẹn của ông Trại vang lên giữa vườn ong đã chết.











