Tôi về nhà sớm hơn mọi ngày, tay còn cầm túi đồ ăn nóng mua cho chồng. Nhà im lặng lạ thường. Tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, đều đều như cố tình che giấu điều gì đó. Tôi bước nhẹ trên nền gạch, tim đập chậm nhưng mạnh.
Cửa phòng tắm khép hờ. Tôi vừa định gọi tên chồng thì thấy chiếc áo sơ mi trắng của anh vắt trên ghế, còn bên cạnh là váy ngủ màu hồng nhạt… tôi nhận ra ngay, đó là của em gái tôi – Thảo.
Tôi không kịp thở. Không phải vì sốc, mà vì đầu óc tôi bỗng trở nên lạnh như đá.
Tôi đẩy cửa ra thêm một chút.
Trong bồn tắm, chồng tôi – Hoàng – đang ngồi phía sau Thảo, tay ôm ngang eo nó. Thảo quay đầu cười khúc khích, tóc ướt dính vào vai. Hoàng hôn lên trán nó như thể đây là chuyện bình thường nhất thế gian.
Tôi đứng yên. Không la hét. Không ném đồ. Không lao vào tát ai cả.
Tôi chỉ lùi lại, khép cửa nhẹ như chưa từng xuất hiện.
Rồi tôi khóa cửa chính lại từ bên ngoài.
Tôi xuống tầng trệt, đứng trước cửa nhà, mở điện thoại và gọi cho người cần gọi.
Người đầu tiên là mẹ tôi.
“Con nhờ mẹ sang đây ngay. Nhưng mẹ đừng báo cho ai biết.”
Người thứ hai là chị Hương – bạn thân tôi, làm bên công chứng.
“Chị rảnh không? Em cần chị đến nhà em gấp. Càng nhanh càng tốt.”
Người thứ ba… là anh Minh, người cùng tôi góp vốn mở tiệm mỹ phẩm online ba năm nay.
“Anh Minh, anh check giúp em tất cả giao dịch của tài khoản công ty, đặc biệt mấy tháng gần đây. Em nghi có vấn đề.”
Tôi ngẩng lên, nhìn hàng xóm đối diện đang tưới cây. Tôi vẫn cười gật đầu chào như mọi khi. Tôi không muốn ai nghi ngờ.
Chỉ có điều… lòng tôi đã đặt một dấu chấm hết.
Khoảng hai mươi phút sau, mẹ tôi đến. Bà chưa kịp hỏi gì, tôi đưa cho bà chìa khóa, rồi bảo: “Mẹ lên tầng hai, mở cửa phòng tắm. Con đứng đây.”
Mẹ tôi sững người, bước đi nặng nề.
Từ trên nhà vang xuống tiếng hét của bà, một tiếng hét như xé cả căn nhà làm đôi.
Tôi không khóc. Tôi chỉ nhìn vào màn hình điện thoại khi tin nhắn của anh Minh gửi tới:
“Lan, tài khoản công ty vừa bị rút 320 triệu sáng nay. Người ký điện tử là em gái em.”
Tôi lạnh sống lưng.
Hóa ra bồn tắm chỉ là màn mở đầu.
Tôi bước vào nhà sau khi mẹ đã bình tĩnh hơn, hoặc ít nhất là bà cố tỏ ra bình tĩnh. Hoàng và Thảo đã mặc đồ xong, đứng ở phòng khách. Thảo cúi mặt, tay run run. Hoàng thì ngồi xuống ghế như một người đàn ông bị bắt quả tang nhưng vẫn cố giữ “tư thế chủ nhà”.
Hoàng mở lời trước, giọng giả khàn:
“Lan… em nghe anh nói…”
Tôi đặt túi đồ ăn lên bàn, nhẹ nhàng như thể đây là một buổi tối bình thường.
“Anh không cần giải thích chuyện bồn tắm.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Em muốn biết chuyện tiền.”
Hoàng khựng lại. Thảo giật mình ngẩng lên.
Mẹ tôi thở hắt ra một tiếng, giọng nghẹn:
“Tiền gì? Hai đứa còn làm ra chuyện gì nữa?”
Tôi không trả lời mẹ ngay. Tôi bước đến tủ hồ sơ, nơi tôi vẫn cẩn thận cất giấy tờ gia đình. Tủ khóa bằng chìa nhỏ, nhưng tôi nhớ rõ hôm qua tôi đã thấy chìa bị đặt lệch chỗ, như có người động vào.
Tôi mở tủ, rút ra một tập giấy. Một vài tờ bị xáo trộn. Tôi lật nhanh.
Và tôi thấy: bản sao giấy đăng ký kết hôn, bản photo sổ đỏ căn hộ, và một thứ khiến tay tôi lạnh toát: một hợp đồng ủy quyền có chữ ký của tôi.
Chữ ký nhìn rất giống. Nhưng tôi biết, đó không phải do tôi ký.
Tôi đưa tờ giấy lên:
“Cái này là gì?”
Hoàng đứng bật dậy:
“Em đừng làm quá. Chỉ là giấy tờ thôi…”
Tôi cười nhạt.
“Giấy tờ thôi mà giả chữ ký của em?”
Thảo bật khóc nấc lên.
“Chị… em xin lỗi… em không muốn đâu…”
Tôi nhìn Thảo, giọng bình thản tới mức chính tôi cũng thấy sợ:
“Không muốn mà vẫn rút 320 triệu từ tài khoản công ty?”
Thảo quỵ xuống. Mẹ tôi chạy tới đỡ con gái, nhưng rồi bà như chợt tỉnh, buông tay ra, nhìn Thảo bằng ánh mắt vừa đau vừa thất vọng.
Hoàng bước tới định chạm vào vai tôi. Tôi lùi lại.
“Anh Minh đã gửi sao kê cho em. Rút tiền bằng chữ ký điện tử của Thảo. Vậy ai đưa cho nó quyền đó?”
Hoàng im.
Tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta.
“Anh.”
Sự im lặng trong phòng như một sợi dây căng sắp đứt.
Tôi kể ra từng chi tiết, như xé từng lớp mặt nạ:
Ba tháng nay Hoàng thường xuyên nhắc tôi “đưa Thảo vào làm chung cho vui”, bảo em gái tôi “nhanh nhẹn, biết việc”. Tôi đã mềm lòng. Tôi tin hai người, vì một người là chồng, một người là ruột thịt.
Tôi còn nhớ có lần Hoàng nói:
“Anh chỉ muốn em đỡ vất vả. Tiệm mình lớn rồi, có người phụ trách dòng tiền cho chuyên nghiệp.”
Tôi ngây thơ đưa Thảo quyền truy cập. Tôi tin rằng nó là em tôi.
Nhưng hóa ra, đó là một kế hoạch.
Mẹ tôi run giọng hỏi Hoàng:
“Các người lấy tiền làm gì?”
Hoàng thở dài như thể anh ta mới là người bị oan:
“Con… con có nợ.”
“Nợ ai?” Tôi hỏi, giọng sắc.
Hoàng nhìn đi chỗ khác.
“Nợ ngoài. Vay làm ăn. Giờ họ đòi gấp.”
Tôi cười khẩy.
“Vậy nên anh vừa ăn nằm với em gái vợ, vừa chuẩn bị giấy tờ giả, vừa rút tiền công ty… để cứu anh?”
Thảo khóc to hơn:
“Chị ơi, anh Hoàng nói nếu không có tiền, người ta sẽ đến nhà đòi, sẽ đánh anh… Em sợ…”
Tôi nhìn nó, mắt lạnh.
“Em sợ anh bị đánh, còn chị bị phản bội thì em không sợ?”
Hoàng đập tay xuống bàn:
“Đủ rồi! Em đừng xúc phạm Thảo nữa! Nó chỉ làm theo anh.”
Câu đó… khiến tôi tỉnh hẳn.
Hoàng không hề hối hận. Anh ta chỉ hối hận vì bị bắt gặp.
Tôi quay sang chị Hương vừa đến nơi. Chị nhìn tập giấy, rồi nói nhỏ:
“Lan, cái hợp đồng này nếu giả chữ ký thì có thể khởi kiện. Nhưng em phải giữ bản gốc và chứng cứ.”
Tôi gật đầu, giọng đều:
“Chị giúp em. Em sẽ làm đúng luật.”
Hoàng hoảng hốt:
“Lan! Em định làm gì?”
Tôi nhìn anh, bình thản trả lời:
“Em định làm điều mà đáng lẽ em nên làm từ lúc lấy anh: giữ lại cuộc đời của em.”
Đêm đó mưa lớn. Tôi không ngủ. Không phải vì đau, mà vì đầu óc tôi đang tính từng bước.
Hoàng và Thảo vẫn ở trong nhà vì mẹ tôi ngăn lại, sợ hàng xóm biết chuyện. Tôi để họ ở phòng khách, còn tôi và mẹ trong phòng ngủ. Mẹ tôi không khóc nữa. Bà chỉ thở dài liên tục như người bị ai đó rút cạn sức lực.
“Mẹ không hiểu… sao nó lại làm vậy…” bà lẩm bẩm.
Tôi nắm tay mẹ, nói nhẹ:
“Mẹ đừng tự trách. Con chỉ cần mẹ đứng về phía con.”
Mẹ tôi gật đầu, mắt đỏ:
“Ừ. Con làm gì mẹ cũng chịu. Con là người bị hại.”
Tôi gọi anh Minh. Anh nghe xong chỉ nói một câu:
“Lan, em có muốn anh giữ lại lịch sử giao dịch và camera kho hàng không? Mấy hôm nay có người đến lấy hàng nhưng không xuất kho.”
Tôi khựng lại.
“Hàng gì?”
“Bộ sản phẩm mới, em nhập số lượng lớn, định chạy Tết. Nhưng kho thiếu gần 60 đơn.”
Tôi lặng người.
Tiền bị rút. Giấy tờ bị giả. Và hàng cũng bị tuồn đi.
Tôi chợt hiểu: họ không chỉ muốn “mượn tạm tiền”. Họ muốn đẩy tôi vào thế trắng tay.
Tôi lập tức mở laptop, vào hệ thống quản lý. Những đơn hàng bị xóa lịch sử. Nhưng may thay, phần mềm vẫn còn lưu log.
Tôi chụp lại toàn bộ.
Rồi tôi nhắn tin cho Hoàng, giả vờ mềm lòng:
“Em không muốn chuyện này vỡ ra. Mai em sẽ chuyển thêm 200 triệu nữa, nhưng anh phải nói rõ anh nợ ai, để em còn tính.”
Tôi biết anh ta sẽ cắn câu.
Khoảng mười phút sau, Hoàng trả lời ngay, lần này không còn giọng xin lỗi mà là giọng ra lệnh:
“Mai 10h em mang tiền ra quán cà phê Phố Cũ, anh sẽ có người đến lấy.”
Tôi cười.
Đúng như tôi nghĩ. Không phải anh ta nợ ai, mà là có người đứng sau.
Sáng hôm sau, tôi không mang tiền.
Tôi mang theo chị Hương và một người bạn của chị làm bên pháp lý. Tôi cũng nhờ anh Minh đi cùng, giữ vai trò nhân chứng.
10h kém, tôi đến quán. Hoàng đã ngồi sẵn, nhìn tôi như thể anh ta đang nắm mọi thứ trong tay. Thảo cũng có mặt, đội mũ lưỡi trai che gần hết mặt.
Một người đàn ông lạ bước vào, áo khoác đen, đeo đồng hồ sáng loáng. Anh ta ngồi xuống, không chào hỏi, chỉ nhìn tôi rồi nói:
“Tiền đâu?”
Hoàng liếc tôi thúc giục.
Tôi lấy điện thoại ra, mở ghi âm, đặt lên bàn.
“Tôi muốn biết anh là ai trước đã.”
Người đàn ông cười nhạt:
“Chị không cần biết. Chị chỉ cần trả đủ.”
Chị Hương lên tiếng:
“Xin lỗi anh. Nhưng nếu anh nhận tiền từ tài khoản công ty chúng tôi bằng hình thức rút trái phép và có dấu hiệu lừa đảo, thì anh đang dính rất nhiều vấn đề.”
Người đàn ông cau mày:
“Cô là ai?”
“Tôi là người đại diện pháp lý,” chị Hương đáp, rồi đẩy một xấp giấy ra. “Đây là bản sao kê giao dịch, biên bản ghi nhận chữ ký giả, log hệ thống kho hàng, và… một đơn tố cáo đã được chuẩn bị sẵn.”
Hoàng tái mặt.
“Lan! Em làm cái trò gì vậy?”
Tôi nhìn anh ta, giọng bình tĩnh:
“Trò của anh mới là trò đáng nói.”
Tôi quay sang người đàn ông lạ.
“Tôi sẽ không đưa thêm một đồng. Và anh nên biết: tôi đã lưu hết bằng chứng về việc anh nhận hàng tuồn ra, nhận tiền rút từ tài khoản công ty bằng chữ ký điện tử của Thảo.”
Thảo bật khóc ngay tại chỗ:
“Em không muốn nữa! Em sợ rồi!”
Người đàn ông đứng bật dậy, định chụp lấy điện thoại tôi. Nhưng anh Minh lập tức đứng chắn, giọng cứng rắn:
“Anh động vào là có chuyện.”
Quán cà phê bắt đầu ồn. Nhân viên nhìn sang. Một vài khách rút điện thoại.
Người đàn ông lạ nghiến răng:
“Con đàn bà này…”
Tôi cắt lời:
“Đúng. Con đàn bà này đã tin sai người một lần. Nhưng sẽ không sai lần thứ hai.”
Hoàng gằn giọng:
“Lan, em làm vậy thì anh hết đường sống!”
Tôi nhìn anh, nhẹ nhàng như kết án:
“Anh tự chọn đường đó. Còn em… chỉ chọn đứng dậy.”
Tôi đứng lên, bỏ lại hai người họ trong sự hỗn loạn. Mẹ tôi đang chờ ở nhà, và lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi cảm thấy mình không còn là người vợ phải nhẫn nhịn nữa.
Tôi trở về, mở cửa căn hộ, nhìn quanh mọi thứ. Vẫn là căn nhà ấy, nhưng tôi biết, từ hôm nay nó không còn là nơi chứa phản bội nữa.
Nó sẽ là nơi bắt đầu lại.
Và tôi sẽ trả lại đúng giá cho tất cả những gì họ đã lấy.












