Trong căn phòng khách tĩnh lặng đến rợn người, tiếng khóc thút thít của Ly và gương mặt đắc thắng của mẹ chồng tạo nên một khung cảnh nực cười. Bà nhìn tôi như nhìn một kẻ thất bại, một món đồ cũ kỹ sắp bị vứt ra khỏi cửa. Bà dõng dạc nói: “Cái loại đàn ông như thằng Tùng, chân tay gãy chứ bản năng đàn ông nó không gãy. Giờ sự đã rồi, cô khôn hồn thì ký vào đơn ly hôn, tôi sẽ bù đắp cho cô một khoản. Nhà này cần người sinh con nối dõi, không cần loại ‘cây khô không lộc’ như cô!”
Tôi nhìn Tùng, anh đang run rẩy, ánh mắt hoảng loạn tột độ. Anh muốn phủ nhận nhưng lời nói như nghẹn lại ở cổ họng. Tôi không khóc, trái lại, một sự bình thản đến lạ lùng bao trùm lấy tôi. Tôi chậm rãi mở túi xách, rút ra một tờ giấy đã sờn mép vì được tôi gìn giữ suốt hai năm qua.
“Mẹ bảo con là cây khô không lộc? Mẹ bảo đây là giọt máu nối dõi của nhà này?” – Tôi đặt tờ giấy lên bàn, đẩy về phía mẹ chồng. – “Mẹ xem kỹ đi, xem đứa bé trong bụng cô Ly là ‘cháu nội’ của mẹ, hay là một cú lừa cay đắng nhất đời bà.”
Mẹ chồng tôi đeo kính, cầm tờ giấy lên. Đó là Kết quả xét nghiệm tinh dịch đồ và Giấy chẩn đoán y khoa của Tùng từ hai năm trước. Dòng chữ kết luận đập vào mắt bà: “Vô sinh nam do không có tinh trùng (Azoospermia)”.
Sắc mặt mẹ chồng tôi chuyển từ đỏ sang tái mét, rồi trắng bệch. Tờ giấy trên tay bà run bần bật. Bà lắp bắp: “Cái… cái gì thế này? Sai rồi, chắc chắn là bác sĩ nhầm! Thằng Tùng nhà tôi cao to khỏe mạnh thế này…”
“Không nhầm đâu mẹ ạ.” – Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, giọng đanh thép. – “Hai năm trước, khi chúng con mãi không có con, chúng con đã đi khám bí mật. Chính Tùng là người cầu xin con đừng nói ra sự thật này với mẹ vì anh ấy sợ mẹ sốc, sợ mẹ khinh rẻ anh ấy. Suốt hai năm qua, con đã chấp nhận mang tiếng là người phụ nữ không biết đẻ, chấp nhận sự sỉ nhục của mẹ để giữ thể diện cho con trai mẹ. Và đây là cách mẹ ‘đền đáp’ con sao? Tuyển một cô gái trẻ về để ‘bẫy’ chồng con?”
Lúc này, Tùng gục đầu xuống gối, òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh nghẹn ngào: “Con xin lỗi… con xin lỗi Linh… Mẹ ơi, đúng là con không thể có con được. Ba tháng qua chân con đau nhức, con nằm một chỗ còn không xong, con với Ly chưa bao giờ có chuyện gì quá giới hạn cả. Con thề!”
Mẹ chồng tôi như người mất hồn, bà quay sang nhìn Ly – cô gái lúc nãy còn đang ra vẻ nạn nhân tội nghiệp. Lúc này, Ly mặt cắt không còn giọt máu, cô ta lùi lại phía sau, định lẻn ra cửa. Nhưng tôi đã nhanh tay giữ chặt lấy vai cô ta.
“Ly à, em chọn sai đối tượng rồi.” – Tôi cười nhạt. – “Em định đổ vỏ cho một người không có khả năng làm cha sao? Em nghĩ nhà này giàu, em nghĩ lừa được một người đang đau yếu là dễ à?”
Trước sự thật không thể chối cãi, Ly quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa khai nhận. Hóa ra, cô ta đã có thai với bạn trai cũ nhưng bị bỏ rơi. Khi thấy mẹ chồng tôi tuyển giúp việc với tiêu chí “trẻ đẹp” và có vẻ hận con dâu, cô ta đã nảy ra ý định tìm một “vị đổ vỏ” giàu có để danh chính ngôn thuận bước vào hào môn. Ba tháng qua, cô ta chỉ lợi dụng những lúc Tùng ngủ mê mệt do tác dụng của thuốc giảm đau để dàn dựng hiện trường, khiến bà mẹ chồng tin rằng hai người đã có “chuyện ấy”.
Căn nhà bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Mẹ chồng tôi không chịu nổi cú sốc, bà ngã quỵ xuống ghế, ôm ngực thở dốc. Bà nhìn con trai mình – niềm tự hào duy nhất, giờ lại là người không thể cho bà đứa cháu nội. Bà nhìn lại tôi – người con dâu mà bà luôn tìm cách tống khứ, lại chính là người đã âm thầm chịu đựng mọi tủi nhục để bảo vệ danh dự cho gia đình bà.
“Linh… mẹ… mẹ sai rồi…” – Tiếng bà lạc đi giữa những giọt nước mắt hối hận muộn màng.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy lòng nhẹ tênh. Tôi nhìn Tùng, người chồng mà tôi từng yêu hết lòng, nhưng giờ đây, hình ảnh anh nằm im để mẹ sỉ nhục vợ mình đã khiến tình yêu trong tôi nguội lạnh.
“Tùng, em đã giữ lời hứa với anh đến phút cuối cùng. Nhưng sự tôn trọng của em dành cho anh và gia đình này đã cạn kiệt. Đơn ly hôn em sẽ gửi sau.”
Tôi xách vali đã chuẩn bị sẵn từ trong phòng ra. Tôi không cần mang theo gì nhiều, chỉ cần mang theo sự tự do và lòng tự trọng của chính mình. Phía sau lưng tôi, tiếng mẹ chồng cầu xin và tiếng khóc của Tùng vang lên xé lòng, nhưng tôi không ngoảnh đầu lại. Có những sự thật khi được hé lộ sẽ giúp chúng ta nhận ra rằng: Sự hy sinh nếu đặt nhầm chỗ, thì kết quả nhận lại chỉ là sự phản bội đắng cay.
Đêm ấy, tôi bước ra khỏi căn nhà đó, trời lồng lộng gió, nhưng lòng tôi bình yên đến lạ. Tôi biết rằng, từ ngày mai, tôi sẽ bắt đầu một cuộc đời mới – nơi tôi được sống cho chính mình, không còn phải gồng gánh những bí mật của kẻ khác.








