Thương cô gái c/â/m m//ồ côi, tôi bất chấp lời ngăn cản của mọi người, quyết đưa em về làm vợ, chỉ mong cho em một mái nhà. Nào ngờ, ngay khi vừa sinh đứa c/o/n đầu lòng, em bỗng cất lên một câu… khiến tôi rù/ng mì/nh đến lạ/nh s/ống lưng

Tôi quen Lành trong một lần đi công tác ở vùng cao. Em là cô gái câ;/m, mồ côi từ nhỏ, sống nhờ làm thuê cho quán cơm ven đường. Gầ-y guộc, lam lũ, nhưng ánh mắt lại khiến tôi á;/m ả;/nh mãi. Lành không nói được, nhưng luôn nhìn thẳng vào người đối diện như thể đang cố lắng nghe cả thế giới bằng ánh mắt.

Không hiểu vì sao, tôi thấy thương em nhiều đến vậy. Cũng vì chuyện này mà tôi c-ãi nhau với cả nhà. Mẹ tôi khó chịu ra mặt:

“Người câ;/m, không bố mẹ, không biết gốc tích… cưới về làm gì? Người ta lấy vợ về để sinh con đẻ cái, san sẻ, chứ không phải để rước thêm cái nghiệp!”

Tôi bỏ ngoài tai. Tôi tin chỉ cần sống tử tế, mọi thứ sẽ ổn.

Tôi cưới Lành. Dù không nói được, em là người vợ đảm đang: dậy sớm nấu ăn, chăm lo bố mẹ chồng, giặt giũ cơm nước không ai c-h/ê vào đâu được. Dần dần, bố mẹ tôi cũng bớt định kiến.

Rồi Lành mang th-ai. Cả nhà như thay đổi hẳn. Mẹ tôi đi khoe với hàng xóm:

“Nó tuy câ;/m nhưng khéo léo, có phúc đức lắm, có th;/ai ngay năm đầu là tốt số!”

Tôi cứ ngỡ cuộc đời đã yên.

Cho đến cái ngày em sinh con
Ngày em chuyển dạ, tôi lo sốt vó. Vì không thể nói, mọi cơn đau, mọi tín hiệu đều chỉ được em cố gắng dùng tay siết lấy áo tôi mà ra hiệu. Tôi nắm tay em suốt từ phòng chờ cho đến lúc y tá ẵm đứa bé ra — là một bé trai.

Tôi rưng rưng nước mắt, hôn lên trán em, thì đột nhiên… em nói được, lại còn nói 1 câu khiến tôi rù-/ng mìn-/h che-t lặng

Cơn đau đẻ dường như đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của em. Lành nằm đó, tóc tai bết chặt vào trán, gương mặt nhợt nhạt không còn giọt máu. Tôi run run định thốt lên lời cảm ơn, định bảo em rằng từ nay em đã có một gia đình thực sự, thì đôi môi vốn dĩ bao năm qua chỉ biết mím chặt của em bỗng mấp máy.

Một âm thanh khàn đặc, kẽo kẹt như tiếng cửa gỗ mục nát lâu ngày không mở, vang lên giữa không gian tĩnh lặng của phòng hồi sức:

“Trả… nợ… xong… rồi… nhé…”

Tôi chết lặng, hơi thở như đông cứng lại giữa lồng ngực. Bàn tay đang nắm chặt tay em bỗng chốc trở nên lạnh toát. Tôi lắp bắp, không tin vào tai mình: “Em… Lành… em nói gì cơ? Em nói được sao?”

Lành không nhìn tôi, cũng không nhìn đứa trẻ vừa mới chào đời đang khóc ngặt nghẽo trong nôi. Ánh mắt vốn dĩ trong veo, đầy vẻ cam chịu mà tôi từng yêu, giờ đây trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ. Em quay mặt vào tường, lặp lại một lần nữa bằng giọng nói rõ ràng hơn, nhưng lại mang theo một tông thái bình thản đến rợn người:

“Xong rồi. Tôi không nợ nhà anh nữa. Đứa bé này… là để trả lại mạng sống mà bố anh đã vay của nhà tôi năm xưa.”

Cái lạnh từ sống lưng lan ra khắp đại não. Tôi bàng hoàng nhớ lại lời mẹ từng mắng nhiếc về việc “rước thêm cái nghiệp”. Phải chăng, sự xuất hiện của em trong đời tôi, sự im lặng nhẫn nhịn suốt bao năm qua, và cả cuộc hôn nhân mà tôi ngỡ là định mệnh này… tất cả chỉ là một kịch bản nghiệt ngã?

Cánh cửa phòng bật mở, mẹ tôi hớn hở chạy vào định bế cháu. Nhưng ngay khi bà nhìn thấy đôi mắt đang mở trừng trừng của Lành và nghe tiếng em cười nhạt, bà bỗng khựng lại, chiếc khăn sữa trên tay rơi xuống đất. Mặt bà cắt không còn giọt máu, miệng run rẩy: “Mày… mày là con gái lão Cẩn…?”

Lành không đáp, em nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài nhưng khóe môi lại nở một nụ cười mãn nguyện. Trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng, tiếng trẻ con khóc càng lúc càng lớn, còn tôi đứng đó, rụng rời nhận ra mái nhà mà tôi cố công xây dựng hóa ra lại được đặt trên một nền móng đầy oán thù mà tôi chẳng hề hay biết.