Ba năm. Đó là khoảng thời gian tôi để tang chồng và khép chặt trái tim mình. Sự ra đi đột ngột của anh Kiên trong một vụ tai nạn giao thông đã để lại cho tôi một khoảng trống mênh mông và bé Bống – cô con gái mới lên 3 tuổi ngơ ngác chưa hiểu chuyện sinh ly tử biệt. Tôi có chút nhan sắc, lại giỏi kinh doanh, sở hữu một chuỗi cửa hàng thời trang nên kinh tế rất vững. Nhiều người đàn ông vây quanh, nhưng tôi đều lắc đầu. Cho đến khi Hùng xuất hiện sau 3 năm ngày anh Kiên mất.
Anh ta là nhân viên ngân hàng, vẻ ngoài hào hoa, phong nhã và đặc biệt rất kiên nhẫn. Hùng không chỉ quan tâm tôi mà còn chiều chuộng bé Bống hết mực. Anh sẵn sàng ngồi hàng giờ chơi đồ hàng, tết tóc cho con bé, điều mà nhiều người đàn ông khác chỉ làm qua loa lấy lệ. Nhìn cảnh Bống cười khanh khách khi được Hùng công kênh trên vai, tôi mềm lòng. Tôi nghĩ, có lẽ ông trời thương mẹ con tôi, bù đắp cho tôi một bờ vai mới.
Đám cưới được ấn định nhanh chóng sau 6 tháng tìm hiểu. Hùng giục cưới sớm với lý do: “Anh muốn danh chính ngôn thuận chăm sóc hai mẹ con, để thiên hạ không đàm tiếu”. Mẹ Hùng cũng đon đả, gọi điện giục giã liên tục, bảo thầy bói phán năm nay là năm đẹp, cưới ngay thì tài lộc vào như nước. Ngày vu quy. Khách sạn 5 sao lộng lẫy, hoa tươi ngập tràn. Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lòng vừa hồi hộp vừa có chút cảm giác tội lỗi với người chồng quá cố. Nhưng nhìn về tương lai, tôi tự nhủ phải hạnh phúc để Kiên dưới suối vàng yên lòng.
Giờ G sắp điểm. Bên ngoài, MC đã bắt đầu giới thiệu. Trong phòng chờ, tôi đang dặm lại chút phấn son thì thấy bé Bống ngồi co ro trong góc phòng, tay ghì chặt con gấu bông cũ nát mà bố Kiên tặng ngày xưa. Con bé không chịu thay váy phù dâu, mặt mũi lem nhem nước mắt. Tôi vội chạy lại, xót xa: “Bống ơi, sao con lại khóc? Ra thay váy đi con, sắp đến giờ mẹ lên sân khấu rồi”. Bống lắc đầu quầy quậy, đôi mắt tròn xoe ngập nước nhìn tôi đầy sợ hãi: “Mẹ ơi… con không muốn mẹ lấy chú Hùng. Mẹ đừng đi…”. Tôi thở dài, nghĩ con bé sợ mất mẹ nên dỗ dành: “Chú Hùng thương Bống mà. Chú sẽ là bố mới của con, sẽ mua nhiều đồ chơi cho con, đưa con đi học lớp 1. Con không thích có bố nh các bạn à?…”.
“Không!” – Bống hét lên, giọng lạc đi – “Chú ấy nói dối! Chú ấy là người xấu! Mẹ đừng tin chú ấy!”. Tôi sững sờ. Bống vốn ngoan ngoãn, chưa bao giờ hỗn hào hay nói dối. Tim tôi đập thình thịch, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành. Tôi ôm chặt lấy vai con, giọng nghiêm lại: “Bống, nín khóc kể mẹ nghe. Sao con lại nói thế?”.
Bống nấc lên, ghé sát vào tai tôi thì thầm..
Bống nấc lên, ghé sát vào tai tôi thì thầm bằng giọng run rẩy: “Hôm qua… chú ấy nói chuyện điện thoại với bà nội mới. Chú ấy bảo cưới mẹ xong sẽ bán hết cửa hàng của mẹ để trả nợ cá độ. Chú ấy còn bảo… khi nào lấy được tiền sẽ đưa con vào trường nội trú thật xa để không ai làm phiền hai người. Mẹ ơi, chú ấy bảo nếu con kể với mẹ, chú ấy sẽ vứt con gấu bông của bố đi và không cho con gặp mẹ nữa…”
Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Đôi bàn tay đang cầm hộp phấn của tôi run bắn, rơi xuống sàn vỡ tan tành. Tôi bàng hoàng nhìn con gái, đứa trẻ mới 6 tuổi đầu đang sợ hãi tột độ, hai tay vẫn ôm khư khư kỷ vật duy nhất của người cha quá cố. Hóa ra, sự ân cần bấy lâu, những lần tết tóc, những tiếng cười đùa đều là một màn kịch hoàn hảo để thâu tóm gia sản và đẩy đứa con tội nghiệp của tôi ra rìa.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Hùng bước vào, nụ cười lịch lãm thường trực trên môi nhưng giờ đây trong mắt tôi, nó trông thật giả tạo và đáng sợ.
“Em yêu, đến giờ rồi. Sao Bống vẫn chưa thay đồ thế này?” – Hùng tiến lại định chạm vào vai Bống.
Con bé hét lên một tiếng thất thanh, nép chặt vào lưng tôi.
Cái nhìn sợ hãi của con là giọt nước tràn ly. Tôi đứng phắt dậy, che chắn cho con. Sự mạnh mẽ của một người mẹ, một người đàn bà lăn lộn thương trường trỗi dậy. Tôi rút điện thoại, gọi ngay cho trợ lý thân cận: “Kiểm tra ngay cho tôi các khoản nợ cá nhân của anh Hùng tại ngân hàng và bên ngoài. Ngay lập tức!”
Sắc mặt Hùng chợt biến đổi, từ ngạc nhiên sang tái nhợt: “Em… em nói gì lạ vậy? Hôm nay là ngày vui mà?”
Sự Thật Phơi Bày
Chưa đầy 10 phút sau, những ảnh chụp màn hình về các khoản nợ khổng lồ và những đoạn tin nhắn “chốt kèo” bóng đá của Hùng được gửi đến máy tôi. Thậm chí, có cả ảnh anh ta ôm ấp một người phụ nữ khác với lời hứa: “Đợi anh hốt xong mẻ cá lớn này, anh sẽ rước em về”.
Tôi cười nhạt, nước mắt uất ức trào ra nhưng giọng nói cực kỳ đanh thép:
“Anh Hùng, cảm ơn anh đã dạy cho tôi một bài học về sự lòng dạ con người. Nhưng anh sai rồi, con gái tôi không bao giờ nói dối, và tôi cũng không ngu ngốc đến mức giao cả cuộc đời mẹ con tôi cho một kẻ cờ bạc, lừa đảo.”
Tôi dắt tay Bống, hiên ngang bước ra giữa sảnh tiệc trước sự ngỡ ngàng của quan khách. Thay vì thực hiện nghi thức trao nhẫn, tôi cầm micro, giọng dõng dạc:
“Xin lỗi mọi người, đám cưới này sẽ không diễn ra. Tôi xin tuyên bố hủy hôn. Hôm nay không phải ngày tôi tìm thấy chồng mới, mà là ngày tôi nhận ra con gái mình chính là người duy nhất bảo vệ tôi. Mời anh rời khỏi đây ngay lập tức trước khi tôi báo cảnh sát về hành vi đe dọa trẻ em!”
Hùng và mẹ anh ta đứng chôn chân giữa lễ đường trong sự chỉ trích, xì xào của mọi người. Tôi bế xốc Bống lên, hai mẹ con lướt qua họ như những người xa lạ.
Bước ra khỏi khách sạn, không khí bên ngoài mát rượi. Tôi ôm chặt con vào lòng, hít hà mùi tóc quen thuộc của con. Suýt chút nữa, tôi đã vì sự yếu lòng mà đẩy con vào cảnh địa ngục.
“Mẹ xin lỗi Bống. Từ nay, chỉ có hai mẹ con mình thôi. Mẹ sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương con nữa.”
Bống dụi đầu vào vai tôi, bàn tay nhỏ bé vỗ về: “Con yêu mẹ”. Nhìn lên bầu trời trong xanh, tôi thấy lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Có lẽ anh Kiên ở trên cao đã mượn lời con gái để cứu rỗi cuộc đời tôi thêm một lần nữa. Đám cưới tàn, nhưng một cuộc đời tự do và mạnh mẽ của hai mẹ con tôi chính thức bắt đầu.












