Vợ cҺồпg Һιếm muộп пuȏι ƌứa trẻ Ьị Ьỏ rơι, 18 пăm sau Ьàпg Һoàпg kҺι Ьιết tҺȃп pҺậп của coп
Kết hôn đã gần 10 năm mà vợ chồng tôi vẫn chưa có một mụn con dưới gối. Dù đã chạy chữa khắp nơi, thử đủ loại thuốc, từ Đông sang Tây y, nhà tôi vẫn vắng tiếng cười trẻ thơ.
Sau nhiều năm thăm khám không thành công, cộng với áp lực sinh con nối dõi từ họ hàng, Lợi ngày càng suy sụp. Thương vợ, tôi thường xuyên ở bên an ủi, động viên và đưa cô đi du lịch để khuây khỏa. Tôi tin rằng nếu kiên trì tĩnh dưỡng, bồi bổ sức khỏe, sẽ có ngày tiên thần nhỏ tìm đến với chúng tôi.
Năm ấy, tôi đưa vợ về quê nghỉ ngơi, thăm người thân để giải tỏa căng thẳng sau một đợt điều trị dài. Không ngờ chuyến đi đó đã mở ra một bước ngoặt lớn thay đổi cuộc sống của chúng tôi.
Trong thời gian ở quê, sau khi Lợi giãi bày khát khao làm mẹ với một người họ hàng, cô được khuyên hãy đi cầu tự ở một ngôi miếu trên núi gần đó. Nhiều cặp vợ chồng hiếm muộn quanh đây sau khi chạy chữa mọi biện pháp không ăn thua đã thử cách này và may mắn có con.
Lợi như người chết đuối vớ được cọc. Vội vàng về nhà bàn với tôi, soạn lễ đến miếu cầu tự. Dù chỉ có một tia hy vọng mong manh, cô vẫn quyết định thử và yêu cầu tôi đi cùng để thể hiện sự thành tâm.
Tôi lúc đầu không mấy tin tưởng vào những biện pháp an ủi tinh thần, vì cho rằng chúng không có cơ sở khoa học. Nhưng vì thương vợ, tôi đành bằng lòng để cô vui.
Hai vợ chồng chọn ngày lành, sắm sửa lễ vật, đến miếu cầu tự thành kính dâng hương, cầu xin bề trên phù hộ cho Lợi sớm ngày có tin vui. Lễ vừa xong, hai người nán lại một hồi đi ngắm cảnh. Chẳng mấy khi được rời xa chốn thị thành khói bụi để sống trong không khí mát lành của miền làng quê thôn dã.
Vừa bước chân ra khỏi ngôi miếu, chúng tôi bỗng nghe thấy một âm thanh như tiếng khóc của hài nhi. Giữa bốn bề núi rừng, tiếng oa oa từ xa truyền đến, khuấy động vẻ yên tĩnh tịch mịch của không gian. Ở nơi thâm sơn cùng cốc ít người qua lại này, sao lúc này lại có tiếng khóc của trẻ con?
Sau một thoáng sợ hãi, hai vợ chồng đánh bạo lần theo âm thanh đó đến dưới mái hiên sau miếu cầu tự. Chúng tôi phát hiện một bé trai sơ sinh khoảng một tháng tuổi, trắng hồng mập mạp, được đặt trong một chiếc giỏ mây, đang vừa quẫy đạp vừa khóc lớn.
Tôi nhìn xung quanh một lượt rồi tiến lại ôm đứa bé lên. Vẫn thấy hơi ấm, chứng tỏ người bỏ lại nó chỉ vừa mới rời đi không lâu. Tôi trao đứa bé cho vợ bồng, rồi chạy đi hỏi thăm mấy nhà dân gần đó nhưng không nắm được tung tích gì.
Trời đã về chiều. Hai vợ chồng ôm đứa nhỏ ngồi dưới tán cây, nhìn đứa trẻ đang ngủ ngon với đôi má bầu bĩnh, mí mắt hồng hồng. Càng ngắm càng yêu. Lợi bỗng sinh một cảm giác lạ kỳ, muốn che chở cho cậu bé đến mãi.
Cô bèn bảo với tôi: “Nếu không có người quay lại tìm em bé, chi bằng chúng mình nhận nuôi đi. Nếu vợ chồng mình không nghe thấy tiếng khóc, chẳng phải đứa nhỏ đã đói lả rồi hay sao? Đây có lẽ là sự an bài của bề trên, là lời cầu nguyện của vợ chồng mình đã linh nghiệm.”
Tôi cảm thấy lời nói của vợ hợp lý, nên cũng xiêu lòng. Lẽ nào ông trời thấy vợ chồng tôi đang mong mỏi có con nên đã rủ lòng thương mang cậu bé này đến đây? Nghĩ vậy, tôi đồng ý với vợ tạm thời đưa đứa trẻ về nhà chăm sóc.
Sau khi đến trình báo chính quyền, hai vợ chồng làm thủ tục chính thức nhận nuôi em bé, đặt tên là Thanh Sơn để kỷ niệm lần đầu gặp con ở miếu cầu tự.
Như một phép màu, hai năm sau Lợi có thai và sinh được một bé gái. Một nhà bốn người, tuy không giàu có nhưng chưa lúc nào vắng tiếng cười. Càng lớn, cậu bé Thanh Sơn càng tỏ ra là một đứa trẻ thông minh, hiểu chuyện, lại có lòng hiếu thảo với cha mẹ khiến hai người rất hài lòng.
Thấm thoát đã 18 năm trôi qua. Lũ trẻ ngày một trưởng thành, chẳng mấy chốc đã trở thành sinh viên đại học.
Một ngày nhân dịp các con về nghỉ hè, hai vợ chồng tôi đang chuẩn bị một bữa tiệc gia đình thì đột nhiên chuông cửa reo vang. Tôi chạy ra ngoài đón khách và thoáng giật mình với cảnh tượng trước mặt.
Một dàn ô tô con màu đen bóng loáng đỗ ngay ngắn trước cổng nhà. Bên cạnh mỗi xe là những nam thanh niên vạm vỡ mặc âu phục đen và đeo kính mát. Cửa một chiếc xe ở vị trí trung tâm bật mở. Một người đàn ông cao niên ăn vận sang trọng bước xuống, tay vịn ba tong chạm chổ đầu rồng tinh xảo, miệng ngậm tẩu thuốc, chậm rãi tiến về phía nhà.
“Xin hỏi có phải anh là anh Cường không?”
Người đàn ông nhấc mũ ra khỏi đầu, để lộ mái tóc hoa râm. Tôi đứng bất động vì ngạc nhiên. Tôi chưa từng gặp qua vị khách này, lại càng không biết ông ta từ đâu tới.
Sau một hồi lúng túng, tôi vẫn lịch sự mời ông ta vào nhà. Đôi mắt người đàn ông ánh lên tia cảm kích. Ông ta quay lại ra hiệu cho đoàn người áo đen đứng đợi bên ngoài, chỉ dẫn một trợ lý bước theo sau.
Tôi gọi vợ ra cùng tiếp khách và dặn các con ở lại phòng ăn. Dù đã sớm biết đây là một người cực kỳ giàu có, nhưng sau khi nghe ông ta giới thiệu mình là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của một tập đoàn chế biến khoáng sản lớn nhất thành phố, tôi vẫn giật mình.
Nhưng điều khiến hai vợ chồng tôi choáng váng hơn là nguyên nhân ông ta có mặt ở đây.
“Thực lòng xin lỗi anh chị vì sự đường đột này, nhưng hôm nay tôi tới là để tìm lại đứa cháu nội 18 năm trước chính tay mình đã vứt bỏ. Cũng là người sẽ kế thừa khối tài sản khổng lồ của tập đoàn. Cháu của tôi không phải ai khác, chính là bé trai năm đó mà anh chị nhặt về.”
Hai vợ chồng tôi bàng hoàng, không dám tin vào mắt mình. Đất dưới chân như sụp đổ. Lợi phải nắm chặt tay tôi mới lấy lại được bình tĩnh.
Người đàn ông này sớm không đến, muộn không đến, lại xuất hiện đúng lúc gia đình chúng tôi đang hạnh phúc và yên ổn. 18 năm nuôi Thanh Sơn, cả hai đều yêu thương thằng bé như con ruột. Nay đã biết được thân thế thật sự của con, chúng tôi lại càng lo sợ có ngày người ta sẽ đưa con đi mất.
Thấy hai vợ chồng tôi tỏ ý nghi ngờ, người đàn ông giàu có mới kể lại ngọn nguồn câu chuyện.
“18 năm trước, tập đoàn của tôi trúng thầu khai thác quặng tại một khu mỏ trên núi Đại Thanh. Tôi có một cậu con trai vừa thông minh lại khá tháo vát. Mong muốn con được rèn dũa, tôi bổ nhiệm nó làm quản lý dự án. Sau khi tiếp nhận công việc, con trai tôi tổ chức tuyển dụng lao động tại các khu vực nông thôn lân cận, trong đó có mẹ ruột của Thanh Sơn. Cô ấy lúc trẻ nổi tiếng xinh đẹp, dịu dàng nên con tôi vừa gặp đã yêu. Sau một thời gian qua lại, hai đứa có con với nhau.
Chuyện này mãi về sau tôi mới biết được và vô cùng giận dữ vì con trai dám bỏ qua cuộc hôn nhân mà tôi đã nhọc công sắp đặt để yêu cô gái nhà nghèo kia. Lúc đó tôi đã nghĩ nhà hào môn như chúng tôi không thể chấp nhận một cô con dâu xuất thân từ tầng lớp lao động. Vợ của con trai tôi phải thuộc dòng dõi danh gia vọng tộc, đem lại lợi ích kinh tế cho tập đoàn.
Tôi năm lần bảy lượt ép con phải chấm dứt mối tình này, yêu cầu khi nào đứa trẻ sinh ra phải lập tức mang cho người ta. Tất nhiên thằng bé không chịu. Nó và cô gái kia khóc lóc cầu xin tôi cho nuôi đứa trẻ. Sau cùng tôi cả giận mất khôn, lại bị bẽ mặt với đám bạn bè trong giới vì con trai dám từ hôn với tiểu thư nhà giám đốc ngân hàng, nên nhân lúc bọn chúng không để ý, tôi sai người bắt cóc đứa trẻ đem đi.
Năm đó, đích thân tôi cùng trợ lý thân cận ôm Thanh Sơn đến ngôi miếu cầu tự trên núi Đại Thanh với hy vọng sẽ có một cặp vợ chồng hiếm muộn nào đó nhặt được cậu bé mang về nuôi. Chắc anh chị không biết, nhưng ngày ấy chúng tôi đã trốn trong bụi cây chứng kiến anh chị chăm sóc đứa nhỏ và mang nó đi. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.”
Nghe đến đây, Lợi thắc mắc:
“Thế ông bỏ mặc cháu nội bao nhiêu năm không thăm nom, sao bây giờ lại tìm đến? Cha mẹ ruột của nó đâu, sao cũng không đi tìm?”
Ông thở dài, nhấp tẩu thuốc:
“Đây đều là quả báo cho những việc làm thất đức trước đây mà kiếp này ông trời bắt tôi phải trả. Sau khi bị cướp đứa bé đi, mẹ ruột Thanh Sơn đau lòng đến ngây dại, chẳng bao lâu sau thì hóa điên. Tôi sai người đưa cô ấy về quê, cung cấp cho người nhà một khoản tiền để chăm sóc rồi không còn liên lạc gì nữa.
Về phần con trai tôi, nó vô cùng bất mãn, sa đà vào rượu chè cờ bạc rồi mất trong vụ tai nạn giao thông. Tôi đã gần đất xa trời, bên cạnh không còn một người thân nên nay muốn tìm lại đứa cháu trai duy nhất, cũng là huyết mạch cuối cùng của gia tộc, về để kế thừa hương hỏa và tập đoàn sau này. Thanh Sơn muốn thế nào thì sẽ được như thế đấy. Tôi đã sai lầm một lần, đã hủy hoại đời cha mẹ nó, giờ tôi muốn bù đắp cho con trẻ.
Còn về công lao nuôi dạy Thanh Sơn trong ngần ấy năm, tôi xin biếu anh chị một khoản tiền gọi là có chút tấm lòng, mong anh chị hiểu cho thân già này.”
Nói xong, người đàn ông lặng lẽ lấy khăn lau nước mắt.
Ngồi trò chuyện ít lâu, thấy không khí gượng gạo, ông ta vội từ biệt ra về.
Đời có trăm ngàn lối, nhưng vạn sự trên đời đều không thể tránh được vòng tròn nhân quả. Vợ chồng tôi nhìn nhau, còn đang bối rối không biết phải giải thích thế nào với các con thì Thanh Sơn đã đứng bên cạnh chúng tôi từ lúc nào.
Từ trong buồng, cậu đã nghe hết đầu đuôi câu chuyện về thân thế của mình.
Thanh Sơn đột nhiên xà vào lòng cha mẹ, òa khóc:
“Cha mẹ ơi, con quyết không nhận người ông nội đó. Bọn họ đã vứt bỏ con. Là cha mẹ đã mang con về, cho con cơm ăn áo mặc, nuôi con lớn đến từng này. Con sẽ không đi đâu cả. Con mãi là con của ba mẹ.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu con trai.
18 năm trước, hai vợ chồng tôi đã làm một việc tốt. Hiện tại số phận cho chúng tôi những đứa con ngoan. Còn người đàn ông nhà giàu nọ, cuối đời phải sống trong cô độc. Âu cũng là kết cục mà ông ta phải trả giá cho những việc làm ích kỷ trong quá khứ của mình.
Thương Tín đã được trả về quê nhà! Khán giả xót thương nam tài tử đình đám một thời, giờ đếm từng ngày…
Chú chó đen s/ủa d/ữ d/ội vào ngôi mộ của bố chồng, con dâu kiểm tra phát hiện sự thật ch/ấn đ/ộng
Đι cȏпg tác dặп coп: “Nếu tҺấү Ьṓ vào pҺòпg cҺị ȏ sιп gọι cҺo mẹ пgaү пҺé, xoпg vιệc mẹ cҺo 500k пҺớ cҺưa”, cả tuầп kҺȏпg tҺấү gì tҺì үȇп tȃm aι пgờ lúc vḕ coп Ьảo…
Vợ Quý Bình tường cho rằng mqh hôn nhân giữa chồng và mình là “độc h;;ại” quyết tâm phải dứt ra, xót xa cho nam diễn viên yêu thương vợ con hết mình chỉ vì chữ “tiền” mà cuối đời sống trong khổ sở trong căn phòng nhỏ
Chồng m;ất nhưng đêm nào cũng có người đàn ông l;ạ mò lên giường, tôi ru:n cầm cập cho đến khi thấy…
L/y h/ôn, chồng n//ém cho vợ chiếc gối cũ rồi m//ỉa m//ai, l//ột ra giặt vợ sữ/ng s/ờ với thứ bên trong…
Ông Nội Chăm Cháu Gái 10 Tuổi Mỗi Ngày, Một Hôm Bà Hàng Xóm Thấy Điều Kỳ Quái Khi Sang Chơi…
Bị h//ủy h//ôn sá/t ngày cưới, cô gái thuê cả đội xe ôm đóng gi//ả nhà trai và cái kết khiến cả phố s/ững s/ờ…











