Cô Gái M/ồ C/ôi Đến Nhận Mẹ Tỷ Phú Thì Bị Đ//uổi Ra Đường, Anh Xe Ôm Cư/u Ma/ng Và Màn Lật Ngược Cảm Động

Cô Gái M/ồ C/ôi Đến Nhận Mẹ Tỷ Phú Thì Bị Đ//uổi Ra Đường, Anh Xe Ôm Cư/u Ma/ng Và Màn Lật Ngược Cảm Động

Trời chiều đổ mưa lất phất, từng giọt nước rơi xuống nền đá lạnh lẽo trước cổng một căn biệt thự đồ sộ. Cánh cổng sắt đen bóng khép lại sau lưng cô gái trẻ bằng một tiếng keng khô khốc, như dấu chấm hết cho chút hy vọng mong manh cuối cùng trong đời cô.

Lan đứng sững.
Hai bàn tay siết chặt chiếc balô cũ sờn, đôi môi tái nhợt run lên nhưng không thốt nổi lời nào.

“Cô đi đi. Đừng bao giờ quay lại nữa.”

Câu nói ấy vẫn còn vang trong đầu cô, lạnh lùng hơn cả cơn mưa đang thấm dần vào vai áo mỏng.

Lan là trẻ m//ồ c//ôi. Ít nhất, cô đã nghĩ như vậy suốt hai mươi mốt năm qua.

Cô lớn lên trong trại trẻ, không biết cha là ai, chỉ có một tờ giấy ố vàng được nhét trong chiếc túi vải cũ từ ngày bị bỏ lại trước cổng trại. Trên đó chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ nguệch ngoạc: “Tên mẹ là Thu Hà. Khi đủ lớn, hãy đi tìm.”

Hai chữ “Thu Hà” trở thành điểm tựa duy nhất để Lan bám víu suốt quãng đời trưởng thành. Cô học hành chăm chỉ, đi làm thêm đủ nghề, dành dụm từng đồng để rồi hôm nay, đứng trước cổng nhà người phụ nữ được biết đến là một trong những nữ tỷ phú nổi tiếng nhất cả nước.

Người ta bảo bà Thu Hà giàu có, quyền lực, là biểu tượng của thành công và đẳng cấp. Lan không dám mơ mình sẽ được ôm bà, gọi một tiếng mẹ. Cô chỉ mong được nhìn mặt, được hỏi một câu: “Vì sao mẹ b//ỏ con?”

Nhưng điều cô nhận được lại là ánh mắt khi///nh mi///ệt của người quản gia, là tiếng cười nhạt của một người phụ nữ sang trọng khoác áo lông, và cuối cùng là câu nói đanh thép từ chính bà Thu Hà:

“Cô nhầm rồi. Tôi không có đứa con nào như cô.”

Lan không khóc lúc đó.
Cô chỉ thấy ngực mình rỗng toác, như vừa bị ai đó khoét mất trái tim.

Giờ đây, mưa nặng hạt hơn. Lan bước đi vô định trên con đường vắng, đôi chân tê dại. Cô không biết đi đâu, về đâu. Số tiền ít ỏi mang theo vừa đủ cho một bữa ăn rẻ tiền, còn chỗ ngủ thì không.

“Cô gái… trời mưa thế này, đứng đây làm gì?”

Một giọng nói khàn khàn vang lên phía sau.

Lan quay lại, thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi trên chiếc xe máy cũ. Áo mưa của anh đã sờn, chiếc mũ bảo hiểm trầy xước. Trên xe treo lủng lẳng chiếc áo khoác khác, khô ráo.

“Chú… chú là xe ôm ạ?” Lan hỏi nhỏ.

Người đàn ông gật đầu, nở nụ cười hiền: “Ừ. Trời tối rồi, cô về nhà đi.”

Lan cúi đầu. “Cháu…

Lan cúi đầu.
“Cháu… không có nhà để về.”

Người đàn ông khựng lại. Anh nhìn kỹ cô gái trước mặt — quần áo ướt sũng, balô cũ sờn, đôi mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi nước mắt. Ánh nhìn ấy quen lắm. Quen như thể anh đã từng thấy ở đâu rồi.

“Lên xe đi,” anh nói, giọng chậm rãi.
“Ít nhất chú chở cháu tránh mưa đã.”

Lan do dự vài giây, rồi gật đầu. Cô leo lên chiếc xe cũ, co ro nắm vạt áo mưa của anh. Chiếc xe máy nổ máy, rẽ khỏi con đường dẫn về khu biệt thự giàu sang, tiến về khu lao động nghèo phía bên kia thành phố.

Anh xe ôm chở Lan đến một quán cơm nhỏ ven đường. Gọi hai suất cơm bình dân, anh đẩy phần có thêm miếng thịt về phía cô.

“Cháu ăn đi. Đừng ngại.”

Lan nghẹn ngào:
“Cháu… cháu không có tiền trả đâu.”

Anh cười hiền:
“Chú mời.”

Trong lúc Lan ăn, anh không hỏi gì thêm. Chỉ đến khi cô buông đũa, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, anh mới khẽ hỏi:
“Có chuyện gì buồn lắm hả cháu?”

Lan kể.
Kể về trại trẻ.
Về tờ giấy ố vàng.
Về cái tên “Thu Hà”.
Về cánh cổng biệt thự vừa đóng sầm sau lưng cô chiều nay.

Người đàn ông nghe, tay run nhẹ. Chiếc thìa rơi xuống bàn kêu một tiếng khô khốc.

“Cháu… tên Lan?”
“Dạ…”

Anh cúi đầu rất lâu. Rồi bỗng bật cười — một tiếng cười vỡ vụn.

“Cuối cùng… chú cũng tìm được cháu.”

Lan sững sờ:
“Chú nói gì ạ?”

Người đàn ông chậm rãi tháo chiếc dây chuyền bạc đã xỉn màu trên cổ, đặt lên bàn. Mặt dây là một nửa hình trái tim, cũ kỹ, méo mó.

“Cháu có cái này không?”

Lan run rẩy lục balô. Từ đáy túi, cô lấy ra một nửa trái tim giống hệt.

Hai mảnh khớp vào nhau. Vừa khít.

Lan bật khóc nức nở.

“Chú… là ai?”

Người đàn ông siết chặt tay, giọng khàn đặc:
“Chú là… ba cháu.”

Lan lắc đầu liên tục:
“Không thể… cháu là trẻ mồ côi…”

“Không.”
Anh nghẹn lại.
“Ba không bỏ con. Ba bị ép rời đi.”

Anh kể.

Năm đó, anh chỉ là một tài xế nghèo yêu bà Thu Hà khi bà còn chưa là tỷ phú. Khi bà mang thai Lan, gia đình bà phản đối dữ dội. Họ cho anh một số tiền, buộc anh rời đi, nếu không sẽ khiến cả hai mẹ con không yên ổn.

“Ba không ngờ… họ lại tàn nhẫn đến mức bắt bà ấy bỏ con.”

Lan gào lên trong nước mắt:
“Vậy tại sao… tại sao mẹ không nhận con?”

Người đàn ông nhắm mắt:
“Vì bà ấy đang sống trong cái vỏ bọc giàu sang. Con là quá khứ mà bà ấy chôn vùi.”

Đêm đó, Lan ngủ nhờ trong căn phòng trọ nhỏ của anh. Căn phòng chật, nhưng ấm.

Sáng hôm sau, người đàn ông mặc lại bộ đồ cũ, dắt chiếc xe máy quen thuộc:
“Hôm nay, ba chở con đi thêm một chuyến.”

Chiếc xe dừng lại… trước cổng biệt thự hôm qua.

Lan run lên:
“Ba…”

Anh nắm tay cô:
“Lần này, con không đi một mình.”

Họ bước vào.
Người quản gia sững sờ.
Bà Thu Hà tái mặt khi nhìn thấy người đàn ông đứng trước mặt mình — người mà bà tưởng đã biến mất khỏi đời mình hơn hai mươi năm trước.

“Anh… anh còn sống?”

Anh nhìn bà, ánh mắt không oán hận:
“Và đây là con gái của chúng ta.”

Lan đứng thẳng, giọng run nhưng rõ:
“Con không đến xin tiền. Con chỉ đến để biết… mình không bị bỏ rơi.”

Bà Thu Hà sụp xuống ghế. Nước mắt lần đầu rơi trên gương mặt quyền lực ấy.

Cuối cùng, bà khóc.
Khóc cho sai lầm.
Khóc cho một đứa con bị từ chối ngay trước cổng nhà mình.

Lan không biết tương lai sẽ ra sao.
Chỉ biết rằng, trong cơn mưa hôm qua, cô đã tìm được người không bao giờ đuổi cô đi.

Một người cha — là anh xe ôm nghèo, nhưng giàu tình thương hơn bất kỳ tỷ phú nào.