“B//án” Chồng Cho Phú Bà U60, Vợ Đút Túi 40 Triệu Mỗi Tháng, Nhưng Đến Tháng Thứ 6, Điều K//inh H//oàng Nhất Đã Xảy Ra…

Ngày Hương nghe tin bà Kim – một phú bà U60, giàu có, gó/a chồ/ng, không con cái – muốn thuê “trợ lý riêng” lương 40 triệu/tháng, cô lập tức nghĩ ngay đến chồng mình. Gia đình đang n/ợ ngâ/n hàn/g, công việc của Nam lại bấp bênh. Công việc chỉ yêu cầu quản lý giấy tờ, đưa bà đi khám, sắp xếp tiệc tùng. Hương nghĩ, “chỉ làm việc thôi mà, có gì đâu”.

Nam ban đầu lưỡng lự:
– Anh làm cho bà ấy… em không sợ người ta bàn tán à?
– Sợ gì, miễn anh đàng hoàng, tối vẫn về nhà là được – Hương đáp, miệng cười nhưng trong lòng vẫn thoáng chút lo.

Ba tháng đầu, mọi thứ đúng như thỏa thuận. Nam đều đặn đưa tiền cho vợ, kể rằng bà Kim nghiêm nhưng tử tế, thỉnh thoảng gửi quà cho Hương. Số tiền 40 triệu mỗi tháng giúp Hương trả bớt n/ợ, thậm chí còn mơ mở một cửa hàng nhỏ.

Nhưng sang tháng thứ tư, Hương bắt đầu thấy chồng thay đổi. Nam về muộn hơn, ít nói, ánh mắt như lúc nào cũng mải nghĩ chuyện gì đó. Đêm nằm cạnh, anh quay lưng ra ngoài, viện cớ m/ệt, “để mai đi” mỗi khi Hương muốn gầ//n g//ũi. Lúc đầu cô nghĩ anh bận việc, nhưng rồi cả tháng trời họ không còn chạm vào nhau.

– Anh… có chuyện gì gi//ấu em phải không? – Hương hỏi một tối.
Nam khẽ lắc đầu, tránh ánh mắt vợ:
– Chỉ là công việc hơi áp lực thôi.

Từ đó, khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn. Hương bắt đầu m/ất n/gủ, tâm trí lúc nào cũng đầy ng/hi ng/ờ.

Đến tháng thứ sáu, nỗi bất an của Hương bù//ng n/ổ thành cơn á/c mộn/g. Một đêm mưa lớn, điện thoại cô rung lên lúc gần 11 giờ:
– Em… đến bệnh viện X ngay…

…Hương chết lặng. Tim cô đập thình thịch, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.

– Bệnh viện gì? Anh Nam sao rồi? – cô hét lên trong mưa.

Đầu dây bên kia là giọng một y tá, vội vã:
– Chị là người nhà anh Nam phải không? Anh ấy vừa được đưa vào cấp cứu. Chị đến ngay đi ạ.

Hương khoác vội chiếc áo mưa, phóng xe trong đêm tối. Suốt quãng đường, đầu cô quay cuồng với hàng trăm suy nghĩ tệ hại nhất. Hay là anh bị tai nạn? Hay là… bà Kim phát hiện chuyện gì?

Khi đến bệnh viện, Hương thấy Nam nằm trên giường cấp cứu, gương mặt tái nhợt, môi khô khốc. Bên ngoài phòng là bà Kim – vẫn dáng vẻ sang trọng, nhưng mái tóc được búi gọn kia lúc này rối nhẹ, đôi mắt đỏ hoe.

– Cô là…? – Hương khựng lại.

Bà Kim nhìn Hương rất lâu, rồi khẽ gật đầu:
– Tôi là người thuê chồng cô.

Không khí như đông cứng. Hương nắm chặt tay, giọng run run:
– Chồng tôi… sao rồi?

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang:
– Anh ấy bị suy kiệt nặng, xuất huyết dạ dày do stress kéo dài. Nếu đưa đến muộn hơn chút nữa thì nguy hiểm tính mạng.

Hương choáng váng. Cô quay sang nhìn bà Kim, trong đầu trào lên bao nhiêu câu trách móc, nhưng chưa kịp nói thì bà Kim đã lên tiếng trước, giọng khàn đi:

– Là lỗi của tôi… và cũng là lỗi của cô.

Hương sững sờ.

Bà Kim chậm rãi ngồi xuống ghế, hai tay siết chặt túi xách:
– Tôi không thuê cậu ấy chỉ để làm trợ lý. Tôi biết điều đó ngay từ đầu… Nhưng không phải theo cách cô nghĩ.

Hương nghẹn thở.

– Tôi bị ung thư giai đoạn đầu. Bác sĩ nói tôi chỉ còn vài năm sống khỏe. Tôi không có con, không có gia đình. Tôi thuê Nam vì cậu ấy giống con trai tôi đã mất… rất giống. Tôi bắt cậu ấy đi cùng tôi khắp nơi, làm việc ngày đêm, không cho nghỉ, vì tôi sợ ở một mình.

Giọng bà Kim vỡ ra:
– Còn cậu ấy… cậu ấy không dám từ chối. Vì mỗi tháng 40 triệu đó là tiền trả nợ cho cô. Cậu ấy tự ép mình chịu đựng, không dám than một lời.

Hương òa khóc. Cô nhớ lại những lần mình giục:
“Anh cố thêm vài tháng nữa đi, trả xong nợ rồi tính.”
“Người ta trả lương cao vậy, anh ráng chịu chút có sao đâu.”

Hóa ra, chính cô là người đẩy chồng mình đến bờ vực.

Sáng hôm sau, Nam tỉnh lại. Việc đầu tiên anh nhìn thấy là Hương ngồi gục bên giường, mắt sưng đỏ.

– Em xin lỗi… – Hương nắm tay anh, khóc nấc – Em không nên “bán” anh như vậy…

Nam yếu ớt mỉm cười:
– Anh không trách em. Anh chỉ buồn… vì em nghĩ anh có thể đổi bằng tiền.

Một tuần sau, Nam xin nghỉ việc. Hương trả lại tiền tháng cuối cho bà Kim. Căn nhà vẫn còn nợ, cuộc sống vẫn chật vật, nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng, hai vợ chồng ngồi ăn với nhau trong im lặng bình yên.

Riêng bà Kim, trước khi đi điều trị, bà gửi lại cho Hương một lá thư ngắn:

“Tiền có thể thuê được thời gian của một người đàn ông,
nhưng không thể mua được sinh mệnh và lòng tự trọng của họ.
Cô còn chồng, xin đừng để mất khi vẫn còn kịp.”

Hương đọc xong, gục xuống bàn khóc nức nở.

Đến lúc ấy, cô mới hiểu:
điều kinh hoàng nhất không phải là bán chồng cho phú bà,
mà là suýt bán rẻ cả tình nghĩa vợ chồng vì 40 triệu mỗi tháng.