Lòng tốt đổi lấy họa? Tài xế cho bà cụ đi nhờ và 10 phút kinh hoàng!

Thương bà cụ đi nắng, tài xế cho bà đi nhờ, ai ngờ 10 phút sau, điều ki//nh kh//ủng xảy ra với tài xế…

Chiều mùa hè, mặt đường nhựa như chảy ra dưới cái nắng chói chang. Minh – tài xế xe tải chở hàng từ Hà Nội về quê – mở điều hòa hết cỡ mà vẫn thấy nóng hầm hập. Trên quốc lộ, xe cộ thưa dần, chỉ còn tiếng động cơ đều đặn và tiếng gió rít qua khe cửa.

Bỗng, phía xa bên lề đường, Minh thấy một bà cụ khoảng ngoài 70 tuổi, lưng còng, đội chiếc nón rách, tay xách một túi vải nặng trĩu. Bước chân bà chậm chạp, dường như đã thấm mệt.

Minh giảm ga, tấp xe lại:
– Cụ ơi, trời nắng thế này sao cụ đi bộ một mình? Lên xe cháu chở một đoạn cho mát.

Bà cụ hơi ngập ngừng rồi gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ biết ơn. Minh bước xuống giúp bà leo lên cabin. Điều hòa mát lạnh khiến bà khẽ thở ra nhẹ nhõm.

Xe lăn bánh, bà cụ kể mình vừa xuống xe khách, bị b/ỏ cách nhà gần 5 cây số. Không muốn phiền ai, bà định đi bộ về. Minh vừa nghe vừa mỉm cười, cảm giác nhẹ nhõm vì làm được việc tốt.

Chưa đầy 10 phút sau, khi xe chạy qua đoạn đường vắng, bà cụ nhíu mày, hít nhẹ rồi nói:
– Cậu ơi, tôi ngửi thấy mùi gì đó l//ạ lắm…

Minh giật mình khi nghe bà cụ nói. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, xua tan cái nhẹ nhõm vừa rồi. Minh lập tức đảo mắt khắp cabin, cố gắng tìm kiếm điều gì đó bất thường. Anh hít một hơi thật sâu, cố phân biệt thứ mùi bà cụ vừa nhắc đến.

Ban đầu, Minh chỉ thấy thoang thoảng mùi đặc trưng của xe tải, lẫn với mùi hàng hóa anh đang chở phía sau. Anh cố nghĩ rằng có lẽ đó là mùi xe cũ hoặc mùi thùng hàng. Nhưng rồi, một cảm giác lo lắng mơ hồ bắt đầu len lỏi. Có gì đó không đúng, anh không thể xác định được.

Minh quay sang bà cụ, giọng anh hơi chùng xuống:
– Mùi gì hả cụ? Cháu có thấy gì đâu. Chắc là mùi xe cũ thôi, cụ ạ. Xe cháu cũng chạy lâu rồi.

Bà cụ lắc đầu, đôi mắt đục mờ nhìn thẳng vào Minh, ẩn chứa điều gì đó xa xăm. Giọng nói của bà trở nên nặng trĩu, từng lời như chậm rãi ghì xuống không khí trong cabin.
– Không phải mùi xe đâu cậu. Mùi này… tanh tanh, như mùi máu ấy.
Minh giật bắn người. Từ “máu” đột ngột xuyên thẳng vào tai anh, sắc lạnh và đáng sợ. Một cảm giác bất an không thể gọi tên dâng lên đột ngột, chiếm lấy toàn bộ tâm trí Minh. Anh sực nhớ lại lời bà cụ nói trước đó về việc bị nhà xe bỏ lại, rồi mùi lạ lùng này…
Ngoài trời, nắng hè vẫn chói chang đổ lửa qua kính chắn gió, hơi nóng hầm hập phả vào. Nhưng Minh lại bắt đầu thấy lạnh sống lưng, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc từ gáy xuống tận xương cụt, khiến anh rùng mình. Anh siết chặt vô lăng, cố gắng xua đi linh cảm chẳng lành.

Minh không chần chừ thêm nữa. Anh lập tức đạp phanh, đánh lái nhẹ nhàng tấp chiếc xe tải nặng nề vào một đoạn lề đường vắng vẻ. Động cơ xe tắt phụt, tiếng ồn dần im bặt, chỉ còn tiếng ve kêu râm ran ngoài trời chiều. Minh mở cửa xe, hơi nóng từ bên ngoài lập tức ùa vào cabin, nhưng anh vẫn hy vọng mùi lạ sẽ bay bớt.

Minh xuống xe, hít một hơi thật sâu, cố gắng ngửi xem mùi tanh tanh như máu mà bà cụ nói có còn vương vấn trong không khí hay không. Chẳng có gì. Anh bước vòng quanh chiếc xe tải, đôi mắt sắc lẻm quét kỹ từng ngóc ngách, từng kẽ hở. Anh cúi người, chui xuống nhìn vào gầm xe, đèn pin điện thoại bật sáng rọi khắp nơi. Không có dấu hiệu của bất kỳ sự cố nào.

Tiếp đó, Minh mở thùng hàng phía sau. Hàng hóa vẫn nguyên vẹn, được sắp xếp gọn gàng như lúc xuất phát từ Hà Nội, không có vật thể lạ, và quan trọng nhất, không có bất kỳ mùi ghê rợn nào như lời bà cụ đã mô tả. Minh đứng thẳng dậy, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh nhíu mày, cảm giác khó hiểu và một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh. Chẳng lẽ… anh nhìn vào trong cabin, thấy bà cụ vẫn ngồi im lìm, đôi mắt đục mờ nhìn thẳng về phía trước, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian.

Minh vẫn còn đứng bên ngoài, ánh mắt dán chặt vào bà cụ trong cabin. Một cảm giác bất an len lỏi. Anh thở dài, lắc đầu, rồi nặng nề bước trở lại khoang lái. Cánh cửa xe khẽ đóng lại, cắt đứt tiếng ve ran. Không khí trong xe vẫn còn vương mùi khó chịu, dù điều hòa đã được bật hết cỡ. Minh đưa mắt nhìn bà cụ một lần nữa. Bà vẫn bất động, như một bức tượng gỗ mục, đôi mắt đục mờ vô hồn nhìn thẳng ra phía trước qua tấm kính chắn gió, tay ôm chặt chiếc túi vải đã sờn rách trong lòng.

Đúng lúc đó, một chi tiết nhỏ nhưng vô cùng đáng ngại lọt vào tầm mắt Minh. Từ đáy chiếc túi vải cũ kỹ mà bà cụ đang ôm, một vệt đỏ sẫm nhỏ, chỉ bằng đầu ngón tay cái, từ từ thấm ra. Vết đỏ lan dần, tạo thành một đốm nhỏ ẩm ướt trên nền vải bạc màu. Minh nín thở, hai mắt anh nheo lại, cố gắng xác định rõ màu sắc ấy. Đó là một màu đỏ bầm, tối sẫm, như màu của… máu khô.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Minh. Anh không thể tin vào mắt mình. Mùi tanh tanh mà bà cụ nhắc đến ban nãy, và bây giờ là vết đỏ bất ngờ này. Cảm giác tò mò ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một sự nghi ngờ mãnh liệt, xen lẫn nỗi sợ hãi ngày càng lớn. Chuyện gì đang xảy ra? Bà cụ này… và chiếc túi vải nặng trĩu ấy… Minh lặng lẽ nhìn chằm chằm vào vết đỏ, tâm trí anh quay cuồng với hàng loạt câu hỏi không lời giải đáp. Mọi chuyện bắt đầu trở nên đáng sợ hơn rất nhiều so với anh nghĩ.

Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù trong lòng đang sôi sục những câu hỏi và nỗi sợ, anh vẫn tự nhủ phải giữ bình tĩnh. Anh khẽ nghiêng người về phía bà cụ, giọng cố gắng giữ ở mức đều đều, không để lộ sự căng thẳng.

MINH
(Giọng nhỏ, thận trọng)
Cụ ơi, túi của cụ hình như bị làm sao ấy ạ?

Bàn tay anh rụt rè chỉ vào vết đỏ sẫm đang lan dần trên nền vải bạc màu ở đáy chiếc túi. Ánh mắt Minh dán chặt vào bà cụ, theo dõi từng cử động nhỏ nhất của bà. Bà cụ thoáng giật mình, đôi mắt đục mờ nheo lại, nhìn theo hướng tay Minh chỉ. Lập tức, một tia hoảng hốt vụt qua đáy mắt bà. Bà cụ vội vàng ôm chặt chiếc túi hơn, như thể muốn giấu đi thứ gì đó đang dần lộ diện. Tay bà run run siết chặt lấy quai túi, những ngón tay gầy guộc trắng bệch. Khuôn mặt nhăn nheo của bà hiện rõ vẻ bối rối, pha chút lo lắng, thậm chí là sợ hãi. Sự phản ứng mạnh mẽ và bất ngờ của bà cụ đã củng cố thêm mọi nghi ngờ trong lòng Minh. Cái mùi tanh tanh, vết đỏ sẫm, và giờ là thái độ lúng túng này… Mọi chuyện rõ ràng không hề đơn giản. Minh nuốt khan, sống lưng anh lại thêm một lần lạnh buốt.

Bà cụ ngẩng đầu lên, đôi mắt đục mờ cố gắng đối diện với ánh mắt dò xét của Minh. Một thoáng lưỡng lự hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo, rồi bà cụ hắng giọng, cố gắng trấn tĩnh. Giọng bà cất lên, nhưng không giấu nổi sự run run, lạc điệu.

BÀ CỤ
(Giọng run, cố làm ra vẻ bình thản)
À… chắc là nước hoa quả của tôi thôi. Không sao đâu cậu.

Minh không nói gì, ánh mắt vẫn dán chặt vào bà cụ, như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc bình tĩnh giả tạo đó. Bà cụ không chịu nổi cái nhìn xuyên thấu ấy. Gương mặt bà đỏ ửng, bà vội vàng quay phắt mặt đi, né tránh ánh mắt dò xét của Minh. Bàn tay bà lại vô thức siết chặt hơn vào chiếc túi vải cũ kỹ, tấm lưng còng càng gập sâu hơn, như muốn thu mình lại. Mùi tanh tanh khó chịu trong khoang xe tải vẫn thoang thoảng, kết hợp với lời giải thích lảng tránh và hành vi đáng ngờ của bà cụ, mọi thứ như một đòn giáng mạnh vào sự nghi ngờ của Minh. Trong lòng Minh, mọi cảnh báo đều vang lên inh ỏi. Sự cảnh giác của anh lập tức dâng lên cao độ, toàn bộ giác quan đều căng như dây đàn.

Minh không thể chấp nhận lời giải thích qua loa của bà cụ. Anh vẫn nhớ rõ cái mùi tanh tanh khó chịu đã thoang thoảng trong khoang xe tải từ nãy đến giờ, nó không hề giống mùi nước hoa quả chút nào. Càng nhìn dáng vẻ co rúm, lảng tránh của bà cụ, sự nghi ngờ trong lòng Minh càng lớn hơn gấp bội. Anh hít một hơi sâu, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào bà cụ, dù bà đang cố gắng quay đi.

MINH
(Giọng dứt khoát, nhưng vẫn giữ lễ độ)
Không đâu cụ, mùi này không phải mùi nước hoa quả. Cháu chắc chắn.

Bà cụ giật nảy mình, tấm lưng còng càng gập sâu hơn. Đôi tay bà run rẩy siết chặt chiếc túi vải cũ kỹ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Bà không dám ngẩng mặt lên nhìn Minh, chỉ lẩm bẩm trong cổ họng như một lời từ chối yếu ớt.

BÀ CỤ
(Giọng yếu ớt, run rẩy)
Không… không cần đâu cậu. Chỉ là đồ lặt vặt của tôi thôi.

Minh bỏ ngoài tai lời từ chối của bà. Anh không thể bỏ qua cảm giác bất an đang cuộn trào trong lòng. Mùi tanh, cùng thái độ khác lạ của bà cụ, tất cả đều mách bảo anh rằng có điều gì đó không ổn.

MINH
(Kiên quyết)
Để cháu xem giúp cụ, lỡ có gì quan trọng thì sao ạ? Cụ lớn tuổi rồi, vác nặng thế này cũng nguy hiểm.

Minh không đợi bà cụ kịp phản ứng, anh liền đưa tay về phía chiếc túi vải cũ kỹ, định chạm vào nó.

Ngay khi những ngón tay của Minh vừa chạm nhẹ vào mép chiếc túi vải thô ráp, bà cụ đột ngột giật bắn người. Một lực mạnh đến bất ngờ xé toạc chiếc túi khỏi tay Minh. Bà cụ co rúm lại, toàn thân run rẩy, nhưng đôi mắt hằn lên tia nhìn sắc lạnh, đầy vẻ cảnh giác đến rợn người. Ánh mắt đó hoàn toàn khác biệt với vẻ hiền lành, cam chịu ban nãy.

BÀ CỤ
(Gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi hoặc tức giận)
Đừng động vào đồ của tôi! Không có gì đâu! Cậu làm cái gì vậy hả?

Minh sững sờ. Tay anh vẫn còn lơ lửng trong không trung, hơi hụt hẫng. Anh chưa từng nghĩ một người phụ nữ lớn tuổi, yếu ớt như bà cụ lại có thể phản ứng dữ dội đến vậy. Trái tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất ngờ tột độ. Anh nhìn chằm chằm vào bà cụ, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho hành động kỳ lạ này, nhưng chỉ thấy đôi mắt bà đỏ ngầu, và chiếc túi vải giờ đây được bà ôm chặt vào lòng, như thể nó là báu vật duy nhất trên đời.

Minh sững sờ. Tay anh vẫn còn lơ lửng trong không trung, hơi hụt hẫng. Anh chưa từng nghĩ một người phụ nữ lớn tuổi, yếu ớt như bà cụ lại có thể phản ứng dữ dội đến vậy. Trái tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất ngờ tột độ. Anh nhìn chằm chằm vào bà cụ, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho hành động kỳ lạ này, nhưng chỉ thấy đôi mắt bà đỏ ngầu, và chiếc túi vải giờ đây được bà ôm chặt vào lòng, như thể nó là báu vật duy nhất trên đời.

Minh lùi lại một bước, cơ thể vô thức tránh xa khỏi bà cụ và chiếc túi. Anh nhận ra mình không chỉ đang giúp đỡ một người già mà còn đang ở trong một tình huống nguy hiểm hơn anh nghĩ rất nhiều. Ánh mắt cảnh giác cao độ quét qua bà cụ, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào giải thích cho sự hung hăng vừa rồi. Bà cụ vẫn co rúm trên ghế, ôm chặt chiếc túi vào lòng như một lá chắn, nhưng cái nhìn của bà không hề yếu ớt. Nó sắc lẹm, đầy cảnh giác, như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Minh bắt đầu nghĩ đến các tình huống xấu nhất có thể xảy ra. Chiếc xe tải chở hàng của anh đang lao vun vút trên quốc lộ vắng vẻ vào chiều mùa hè. Anh và bà cụ, hai con người hoàn toàn xa lạ, bị nhốt trong không gian chật hẹp. Nếu bà ta có ý đồ gì? Hoặc nếu cái túi đó chứa đựng thứ gì đó bất hợp pháp? Mùi lạ anh thoáng ngửi thấy lúc đầu giờ đây lại hiện rõ trong tâm trí, một mùi hăng hắc khó chịu mà anh không thể gọi tên.

Một cảm giác hối hận trào dâng trong lòng Minh, chua chát. Anh đã để lòng tốt dẫn lối, không chút đề phòng, và giờ đây, anh lại phải đối mặt với một mối nguy hiểm không tên. Lòng tốt đó, rõ ràng, đã không được đặt đúng chỗ. Anh siết chặt vô lăng, ánh mắt không rời khỏi bà cụ, trong đầu bắt đầu vạch ra những phương án đối phó. Tình hình này, không thể đơn giản là một chuyến xe miễn phí nữa rồi.

Minh siết chặt vô lăng, ánh mắt không rời khỏi bà cụ. Dù điều hòa đang bật hết cỡ, một luồng khí lạnh vẫn chạy dọc sống lưng anh. Anh biết, chuyến đi này đã vượt ra khỏi định nghĩa của một hành động tử tế. Anh phải giữ cảnh giác cao độ, anh tự nhủ.

Bà cụ vẫn ngồi co rúm trên ghế, nhưng lúc này, bà ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ ngầu của bà nhìn thẳng vào Minh, không còn vẻ yếu ớt hay cam chịu nào nữa. Ánh nhìn đó sắc lẹm, xuyên thấu, khiến Minh có cảm giác mọi suy nghĩ của anh đều bị phơi bày. Giọng bà cất lên, khàn đặc, từng từ như được đẽo gọt từ đá, vang vọng trong không gian chật hẹp của cabin xe tải.

“Cậu tốt bụng đấy,” bà nói, chất giọng mang một sự mỉa mai khó hiểu, không hề hợp với vẻ ngoài già nua, khốn khổ của bà. “Nhưng cậu không nên tò mò.”

Minh cảm thấy một dòng điện lạnh chạy qua người. Anh nuốt khan, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhưng trong lòng anh đã dậy sóng.

“Nếu cậu muốn an toàn,” bà cụ tiếp lời, ánh mắt vẫn găm chặt vào Minh, không hề dao động, “cứ chở tôi về đến nhà, đừng hỏi thêm gì cả.”

Lời nói của bà cụ không hề cao giọng, nhưng lại mang theo sức nặng của một tảng đá đè nén. Đó không chỉ là một lời khuyên, mà là một mệnh lệnh, một lời đe dọa không thể nhầm lẫn, ẩn chứa một nguy hiểm không tên. Minh rùng mình. Anh cảm thấy như mình vừa chạm vào một tảng băng chìm, mà dưới đó là cả một vực sâu không đáy. Chiếc xe tải chở hàng vẫn lao vun vút trên quốc lộ vắng vẻ vào chiều mùa hè, mang theo hai con người xa lạ và một bí mật chết người. Minh không dám nhìn lại bà cụ nữa. Anh chỉ biết rằng, anh phải làm theo lời bà ta, ít nhất là lúc này. Sự bất an bao trùm lấy anh.

Minh nuốt khan, sự bất an vẫn giằng xé bên trong. Anh không dám nói thêm lời nào, chỉ có thể siết chặt vô lăng, dồn mọi ý chí vào việc duy trì vẻ ngoài bình tĩnh. Cái lạnh lẽo từ lời đe dọa của bà cụ vẫn bám riết lấy anh, nhắc nhở về mối hiểm nguy đang kề cận. Anh biết, anh phải tìm cách thoát ra khỏi đây, an toàn và im lặng.

Anh quay đầu, ánh mắt nhanh chóng lướt qua gương chiếu hậu, nhưng không dám nán lại. Bà cụ vẫn ngồi im lìm, khuất sau vành nón rách, tựa như một bức tượng già nua, vô hại. Nhưng Minh biết, đó chỉ là lớp vỏ bọc. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, rồi đưa tay lên khởi động chiếc xe tải chở hàng. Tiếng động cơ gầm nhẹ, vang vọng trong không gian chật hẹp, nghe như tiếng trống báo hiệu một khởi đầu đầy rủi ro.

Minh đặt hai tay lên vô lăng, ánh mắt dán chặt vào con đường quốc lộ đang lướt qua. Anh giữ tốc độ đều đặn, mỗi cử chỉ đều được kiểm soát chặt chẽ, không để lộ bất kỳ sự hoang mang hay lo sợ nào. Bên ngoài, Minh là một tài xế xe tải bình thường đang trên đường đi giao hàng. Nhưng bên trong, tâm trí anh đang quay cuồng, vẽ ra hàng trăm kịch bản thoát hiểm.

Anh thầm vạch ra kế hoạch: Phải làm sao để thoát khỏi sự giám sát của bà ta? Phải báo tin cho ai? Làm thế nào để dừng xe mà không khiến bà ta nghi ngờ? Chiếc điện thoại nằm trong túi quần bỗng trở thành một vật nặng trĩu hy vọng, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Một động tác thừa, một tiếng động nhỏ, đều có thể châm ngòi cho một thảm họa. Minh tiếp tục lái, trong đầu là hàng loạt tính toán chi li, mỗi giây trôi qua là một cuộc đấu tranh thầm lặng giữa sự sợ hãi và bản năng sinh tồn.

Minh tiếp tục lái, trong đầu là hàng loạt tính toán chi li, mỗi giây trôi qua là một cuộc đấu tranh thầm lặng giữa sự sợ hãi và bản năng sinh tồn. Anh giữ vẻ mặt bình thản, hai tay siết chặt vô lăng, cố gắng tập trung vào con đường quốc lộ trải dài trước mắt. Tuy nhiên, bằng một động tác lén lút, không ai hay biết, ánh mắt Minh lại nhanh chóng liếc qua gương chiếu hậu.

Bà cụ vẫn ngồi im lìm ở ghế sau, gần như chìm vào bóng tối khuất sau vành nón rách, thân hình lưng còng càng khiến bà trông nhỏ bé, vô hại. Nhưng rồi, Minh thoáng thấy một cử động nhỏ. Có lẽ vì một cú xóc bất ngờ trên đường hay đơn giản là do mỏi mệt, bàn tay bà cụ đang ghì chặt chiếc túi vải nặng trĩu vào lòng bỗng hơi lỏng ra. Trong tích tắc định mệnh ấy, chiếc túi vô tình hé mở một khe nhỏ.

Khoảnh khắc đó đóng băng trong tâm trí Minh. Qua gương chiếu hậu mờ ảo, anh nhìn thấy rõ mồn một một vật thể bên trong chiếc túi. Nó nhỏ gọn, được bọc kỹ lưỡng trong một lớp vải cũ kỹ, nhưng hình dạng thì lại không thể nhầm lẫn được – giống hệt một hình người cuộn tròn. Và kinh hoàng hơn nữa, trên lớp vải ấy, là những vệt máu đã khô cứng, thẫm màu, hằn lên một cách ghê rợn. Toàn thân Minh đông cứng, tim anh như ngừng đập, lồng ngực thắt lại vì một nỗi kinh hoàng tột độ.

Minh cứng đờ tại chỗ, cả cơ thể anh như bị xiềng xích vào ghế lái. Hình ảnh vật thể cuộn tròn, nhuốm màu khô khốc, in hằn trong tâm trí anh như một vết bỏng rát. Chắc chắn không thể nhầm lẫn, đó là hình hài của một đứa bé sơ sinh, hoặc ít nhất là một phần thi thể bị phân mảnh, được gói ghém cẩn thận đến ghê rợn. Lồng ngực Minh thắt lại, mỗi nhịp đập của tim anh giờ đây là một cú sốc điện cực mạnh, giật nảy toàn thân.

Bàn tay anh vô thức siết chặt vô lăng đến trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thấm đẫm lưng áo dù điều hòa vẫn đang thổi hết cỡ. Anh cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực dường như không còn đủ chỗ cho không khí. Minh liếc nhanh qua gương chiếu hậu một lần nữa. Bà cụ vẫn ngồi đó, im lìm, không một tiếng động, tựa như một bức tượng sống động trong màn đêm mờ ảo của khoang xe.

Một tiếng rên nhỏ khẽ thoát ra từ cổ họng Minh. Anh phải làm gì đây? Cầu cứu. Nhưng cầu cứu ai? Trên con quốc lộ vắng tanh này, chỉ có chiếc xe tải của anh và những hàng cây cao vút lướt qua. Minh đảo mắt điên cuồng, cố gắng tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào của một trạm công an, một đồn cảnh sát, hay thậm chí là một nhà dân, một người đi đường. Ánh mắt anh xoáy vào màn đêm đang buông xuống, tìm kiếm một tia hy vọng giữa nỗi kinh hoàng tột độ. Con đường phía trước như dài vô tận, mỗi mét trôi qua lại đẩy anh sâu hơn vào vực thẳm của sự tuyệt vọng và sợ hãi.

Minh vẫn điên cuồng đảo mắt, tìm kiếm một điểm dừng, một lối thoát. Con đường phía trước như dài vô tận, nhưng rồi, một tia sáng le lói hiện ra. Phía xa, ánh đèn mờ ảo của vài mái nhà lấp ló, cùng với hình bóng lờ mờ của một vài chiếc xe máy đang đỗ ven đường. Một quán nước nhỏ, với chiếc bàn ghế nhựa cũ kỹ, hiện ra như một ốc đảo giữa sa mạc hoang vu. Nơi đó, dù không phải đồn công an, cũng là một nơi có người, có thể cầu cứu, hoặc ít nhất là không hoàn toàn đơn độc.

Một quyết định chớp nhoáng xẹt qua tâm trí Minh. Anh không thể tiếp tục đi với cái vật ghê rợn kia, và với người phụ nữ bí ẩn ngồi phía sau. Tay Minh siết chặt vô lăng, mồ hôi ướt đẫm. Anh hít một hơi thật sâu, nén lại nỗi sợ hãi tột cùng, thay vào đó là một sự quyết tâm cứng rắn.

Chiếc xe tải chở hàng của Minh vẫn lao đi vun vút trên quốc lộ, nhưng khi đến gần quán nước ven đường, nơi có lác đác vài người đang ngồi uống trà, Minh bất ngờ đạp phanh gấp. TIẾNG KÍT CỦA LỐP XE xé toang màn đêm, vang vọng khắp đoạn đường. Chiếc xe tải chao đảo, khựng lại đột ngột.

Bà cụ ngồi phía sau giật mình, cả cơ thể bà nảy lên theo quán tính mạnh. Túi vải nặng trĩu rơi khỏi lòng bà, va vào thành xe một tiếng *cộp* khô khốc. Bà cụ ngước nhìn Minh, đôi mắt đục ngầu chợt loé lên sự cảnh giác cao độ, tựa như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Minh quay đầu lại, đối diện với ánh mắt sắc lạnh của bà cụ. Hơi thở anh vẫn dồn dập, từng thớ thịt trên cơ thể vẫn còn run bần bật, giọng nói Minh run rẩy từng tiếng một, nhưng từng chữ thoát ra lại mang một sự kiên quyết đến lạ thường, như thể anh đang gồng mình dồn hết sức lực cuối cùng.

“Cụ… cụ xuống xe đi!” Minh nói, ánh mắt anh găm chặt vào bà cụ, không rời.

Bà cụ đứng sững người, đôi mắt đục ngầu chợt co lại, ánh nhìn sắc như dao găm thẳng vào Minh. Không còn vẻ ngờ nghệch hay run sợ, thay vào đó là một sự căm hờn lạnh lẽo, hằn sâu trong từng đường nét nhăn nheo trên khuôn mặt. Một nụ cười méo mó, đầy ẩn ý thoáng qua trên môi bà, rồi biến mất nhanh như cách nó xuất hiện. Bà cụ hiểu ý Minh, hiểu rõ sự chối bỏ, sự xua đuổi không thương tiếc ấy.

Không nói một lời, Bà cụ đưa tay run rẩy mở chốt cửa xe. Cánh cửa nặng nề bật ra, phô bày màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Bà cụ không chút ngần ngại, tuột người xuống đất một cách khó nhọc. Chiếc túi vải nặng trĩu theo bà, va vào thành xe một tiếng *cộp* nữa, như một lời nhắc nhở về vật thể bí ẩn bên trong.

Trước khi quay lưng bước đi, Bà cụ ngẩng đầu lên, lần nữa đối mặt với Minh. Ánh mắt bà găm chặt vào anh, không phải ánh mắt của một người yếu thế cầu xin, mà là ánh mắt sắc lạnh, đầy đe dọa, như thể bà đang khắc ghi hình ảnh của Minh vào tâm trí, một lời nguyền thầm lặng được gửi gắm qua không gian tĩnh lặng. Rồi bà quay phắt đi, lưng còng, đôi chân khập khiễng vội vã băng qua vạt cỏ ven đường, hòa vào bóng đêm. Chiếc nón rách che gần hết khuôn mặt, nhưng Minh vẫn cảm nhận được sự ghê rợn toát ra từ dáng vẻ nhỏ bé ấy. Bà cụ ôm chặt chiếc túi vải vào lòng, như thể đó là báu vật duy nhất của bà, và cũng là gánh nặng khủng khiếp của Minh.

Minh ngồi im trong cabin, nhìn theo bóng Bà cụ khuất dần rồi biến mất hoàn toàn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy một luồng khí nhẹ nhõm lan tỏa khắp lồng ngực. Cả cơ thể anh như vừa trút được một gánh nặng vô hình. Bà cụ đã đi, và với bà là vật ghê rợn kia. Anh đã thoát. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác sợ hãi và ám ảnh khác ập đến. Ánh mắt căm hờn của Bà cụ cứ lởn vởn trong tâm trí Minh, từng câu nói, từng cử chỉ của bà cứ tua đi tua lại như một thước phim kinh dị. Anh tự hỏi, liệu mình đã thoát thật sự chưa? Hay anh vừa tự đẩy mình vào một vòng xoáy còn đáng sợ hơn?

Minh giật mình, ý nghĩ đó khiến sống lưng anh lạnh toát. Anh vội lắc đầu, cố xua đi những hình ảnh đáng sợ. Tiếng gió rít qua khe cửa như lời thì thầm của một bóng ma, và mùi lạ vẫn phảng phất đâu đó trong cabin, mùi hôi tanh khó tả, bám víu dai dẳng dù điều hòa đang chạy hết công suất. Nó như nhắc nhở Minh về chiếc túi vải nặng trĩu mà Bà cụ ôm chặt vào lòng, về những lời đe dọa ẩn ý trong ánh mắt bà.

Anh nhìn ra ngoài cửa kính, bóng tối đã bao trùm lấy con đường Quốc lộ. Ánh đèn xe le lói phía xa càng làm cảnh vật thêm phần hoang lạnh. Một nỗi sợ hãi tột độ bỗng nhiên xâm chiếm Minh. Anh không thể tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Dù đã thoát khỏi Bà cụ, nhưng bài học kinh hoàng này đã in sâu vào tâm trí Minh. Lòng tốt đặt không đúng chỗ, sự cả tin trước những điều bất thường, và cái giá phải trả cho sự thiếu cảnh giác.

Minh siết chặt vô lăng. Anh cần phải làm gì đó. Anh không thể để chuyện này trôi qua như chưa từng xảy ra. Ngay lập tức, Minh rồ ga, chiếc xe tải chở hàng lao đi vun vút trong màn đêm. Anh không còn nghĩ đến chuyện về Quê của Minh hay đích đến của chuyến hàng nữa. Trong đầu Minh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: tìm một đồn cảnh sát gần nhất, và kể lại tất cả. Anh sẽ không bao giờ quên ánh mắt của Bà cụ, và mùi lạ ám ảnh kia. Anh cần phải báo cảnh sát, không chỉ cho sự an toàn của bản thân, mà còn để cảnh báo những người khác. Anh sẽ không bao giờ mắc lại sai lầm này nữa.

Minh phóng xe đi thật nhanh, ánh đèn pha xé toang màn đêm dày đặc, nhưng tâm trí anh vẫn còn chìm trong mớ hỗn độn của những cảm xúc vừa trải qua. Cảnh tượng kinh hoàng, ánh mắt sắc lạnh của Bà cụ, và mùi hương ghê rợn vẫn ám ảnh anh như một lời nguyền. Anh chợt nhận ra, bài học đắt giá nhất không phải là nỗi sợ hãi tức thì, mà là sự nhìn nhận lại chính bản thân mình. Trước đây, Minh vẫn luôn tự hào về lòng tốt và sự sẵn lòng giúp đỡ người khác. Anh tin vào bản chất lương thiện của con người, nhưng giờ đây, niềm tin ấy đã bị rạn nứt nghiêm trọng. Cuộc gặp gỡ định mệnh trên Quốc lộ đã dạy cho Minh rằng lòng tốt cần đi đôi với sự cảnh giác, và sự giúp đỡ phải xuất phát từ trí tuệ chứ không phải chỉ là cảm tính nhất thời. Anh nghĩ về Bà cụ, về hoàn cảnh mà bà tự nhận là đáng thương, và về sự biến đổi đáng sợ trong ánh mắt bà. Minh không biết chuyện gì đã thực sự xảy ra với bà, hay những gì bà đang giấu giếm, nhưng anh biết rằng mình đã suýt trở thành một phần của một câu chuyện đen tối nào đó. Chiếc xe tải của Minh vẫn lao đi, đưa anh ra xa khỏi bóng đêm kỳ lạ và mùi hôi tanh còn vương vấn. Nhưng trong lòng Minh, một sự thay đổi sâu sắc đã diễn ra. Anh vẫn sẽ giữ lấy lòng tốt của mình, nhưng từ nay, nó sẽ được bảo vệ bởi một lớp vỏ cảnh giác và thận trọng hơn. Ánh mắt của Bà cụ sẽ là lời nhắc nhở không bao giờ phai mờ, rằng thế giới này có cả ánh sáng và bóng tối, và đôi khi, những bóng tối đáng sợ nhất lại ẩn mình dưới lớp vỏ bọc tưởng chừng như vô hại nhất. Anh hứa với lòng mình, sẽ không bao giờ quên bài học này, bài học về sự tỉnh táo cần thiết trên hành trình của cuộc đời.