Bạn trai đưa tôi về ra mắt, vừa thấy mặt bố anh l::ăn đù:;ng ra đất

Tôi lớn lên với mùi bùn đất bám chặt vào gót chân và nỗi lo cơm áo gạo tiền hằn trên trán bố mẹ. Tấm bằng đại học loại ưu là chiếc phao cứu sinh duy nhất tôi có thể bám lấy để đưa gia đình thoát khỏi vũng lầy nghèo khó. Ngày nhận việc thư ký tại công ty xuất nhập khẩu Thiên Minh, tôi đã khóc vì hạnh phúc, ngỡ rằng cánh cửa cuộc đời từ đây sẽ rực rỡ ánh sáng.

Nhưng cuộc đời vốn thích trêu đùa những kẻ khốn cùng. Bố tôi đổ bệnh nặng, ung thư gan giai đoạn giữa cần một số tiền khổng lồ để phẫu thuật. Giữa lúc tôi tuyệt vọng nhất, ông Minh – sếp tôi, người đàn ông quyền lực hơn tôi 28 tuổi – đã đẩy một tấm séc về phía tôi.

“Anh cần tình cảm, em cần tiền. Nửa tỷ này đủ để bố em giữ lại mạng sống. Đổi lại, em thuộc về anh.”

Tiếng máy thở của bố trong bệnh viện như nhát dao cứa vào lòng, ép tôi phải gật đầu. Tôi trở thành “con búp bê” trong lồng kính của ông ta. Nửa năm trôi qua trong sự nhục nhã ê chề, tôi phát hiện mình mang thai. Khi tôi run rẩy đưa tờ giấy xét nghiệm ra, hy vọng tìm thấy một chút nhân tính, thì ông ta chỉ lạnh lùng ném điếu xì gà xuống đất:

“Phá đi. Tôi không muốn có thêm rắc rối hay bất cứ thứ gì em có thể dùng để uy hiếp cái ghế này của tôi.”

Đó là khoảnh khắc tôi bừng tỉnh. Tôi có thể bán đi danh dự, nhưng không thể giết chết máu mủ của mình. Tôi biến mất khỏi cuộc đời ông ta ngay đêm đó, mang theo bí mật về đứa trẻ trong bụng và vết thương lòng chưa bao giờ khép miệng.

Hai năm làm mẹ đơn thân là quãng thời gian đầy bão táp. Có những đêm con sốt, tôi chỉ biết ôm con khóc nức nở vì kiệt sức. Nhưng rồi Hưng xuất hiện như một tia nắng ấm áp. Anh là kiến trúc sư, một người đàn ông chững chạc và có trái tim bao dung đến lạ kỳ. Hưng không hỏi về quá khứ của tôi, anh chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay thô ráp vì làm việc quá sức của tôi và bảo: “Em và bé Bo xứng đáng được che chở.”

Nhìn cách Hưng kiên nhẫn dạy con trai tôi tập vẽ, cách anh tự hào giới thiệu chúng tôi là “gia đình” với bạn bè, trái tim băng giá của tôi dần tan chảy. Tôi đã nghĩ, có lẽ ông trời cuối cùng cũng rủ lòng thương, bù đắp cho tôi một cuộc đời bình yên.

Hôm qua, Hưng đưa tôi về ra mắt gia đình. Tôi chuẩn bị kỹ lưỡng, mặc chiếc váy kín đáo nhất, lòng lo lắng không yên vì sợ bố mẹ anh sẽ khinh miệt một người phụ nữ đã có con riêng. Chiếc xe sang trọng rẽ vào một biệt thự nguy nga. Hưng nắm chặt tay tôi trấn an: “Bố anh hơi nghiêm khắc, nhưng ông rất trọng tình cảm. Em đừng sợ.”

Cánh cửa gỗ lớn mở ra. Một người đàn ông đang ngồi trên ghế bành đọc báo ngước mắt lên. Tờ báo rơi xuống sàn. Tim tôi như ngừng đập, toàn thân rụng rời khi đối diện với khuôn mặt ấy – khuôn mặt đã ám ảnh tôi trong suốt những năm tháng đen tối nhất.

Người sếp cũ. Bố của con trai tôi. Và giờ… là bố của người tôi yêu. “Bố, đây là Lan và bé Bo mà con đã kể với bố mẹ,” Hưng hào hứng giới thiệu.

Ông Minh đứng bật dậy, gương mặt tái mét, hơi thở dồn dập. Ông ta nhìn tôi, rồi nhìn sang bé Bo – đứa trẻ có đôi mắt và cái mũi giống ông ta như tạc. Không kịp thốt lên lời nào, ông Minh ôm ngực rồi ngã quỵ xuống sàn, bất tỉnh nhân sự. Cả căn nhà hỗn loạn. Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm thanh bình mà tôi hằng mong ước.

Sáng nay, tại hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc khử trùng, Hưng đang túc trực bên trong phòng hồi sức. Mẹ Hưng – bà Lan, một người đàn bà quý phái nhưng có đôi mắt sắc sảo như dao cạo – gọi tôi ra một góc vắng. Bà không hề khóc lóc hay mắng nhiếc tôi. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt thấu tận tâm can, rồi đưa cho tôi một xấp tài liệu bệnh án.

“Ông ấy bị suy thận nặng, thời gian không còn nhiều. Hưng không có nhóm máu tương thích để hiến thận. Nhưng đứa bé kia…” Bà dừng lại, giọng đanh thép nhưng run rẩy: “Tôi đã nghi ngờ từ lâu về những mối quan hệ ngoài luồng của chồng mình. Nhìn thấy thằng bé, tôi biết nó là giọt máu của nhà này.”

Tôi bàng hoàng lùi lại, nhưng bà đã nắm chặt lấy vai tôi, đưa ra lời đề nghị động trời:

“Tôi sẽ chấp nhận cô bước chân vào ngôi nhà này với tư cách con dâu, sẽ cho cô và con trai cô một danh phận vương giả, tài sản của tập đoàn sau này sẽ có phần của nó. Đổi lại, cô phải ký giấy đồng ý để thằng bé hiến một phần mô thận cứu bố nó. Và chuyện này phải là một bí mật vĩnh viễn. Hưng sẽ không bao giờ biết nó là em trai cùng cha khác mẹ của mình, anh ấy sẽ vẫn là bố của nó trên giấy tờ.”

Tôi đứng lặng người, cảm giác như cả bầu trời sụp đổ. Nếu tôi đồng ý, tôi cứu được người đàn ông đã từng ruồng bỏ mình, đổi lấy tương lai giàu sang cho con nhưng lại dối trá với người đàn ông tôi yêu nhất. Nếu tôi từ chối, bí mật này sớm muộn cũng nổ tung, và Hưng sẽ ra sao khi biết sự thật ghê tởm này?

Dưới ánh đèn neon lạnh lẽo của bệnh viện, tôi thấy Hưng từ xa đi lại, ánh mắt đầy lo lắng và tin cậy. Tôi nhìn xuống đứa con nhỏ đang ngủ say trên tay mình, trái tim đau đớn như bị bóp nghẹt. Tôi phải làm gì đây để thoát khỏi vòng xoáy nghiệt ngã này? Tương lai con tôi sẽ ra sao? Lòng tôi rối bời không biết phải làm sao…